MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 5: MÊ CUNG GƯƠNG

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 5: MÊ CUNG GƯƠNG

535 từ · ~3 phút đọc

Thoát khỏi hồ thủy ngân, cả nhóm lạc vào một hành lang kỳ lạ. Hai bên tường không phải đá, mà là những tấm gương đồng cổ đại được đánh bóng đến mức soi rõ từng sợi tóc. Ánh đèn pin quét tới đâu, hàng nghìn hình ảnh phản chiếu của họ hiện ra tới đó, tạo nên một hiệu ứng thị giác gây chóng mặt.

"Đây không phải gương bình thường," Lâm Nguyệt dừng lại trước một tấm gương lớn. Cô nhìn thấy mình mười năm trước, đang đứng trong cơn mưa lớn, nhìn bóng lưng Khương Trình rời đi. "Nó... nó đang chiếu lại ký ức."

Khương Trình cũng đứng sững lại. Trong gương của anh, anh thấy cảnh mình đang ngồi trong một quán rượu rẻ tiền, tay cầm chiếc nhẫn định cầu hôn Lâm Nguyệt nhưng rồi lại vò nát tờ giấy xét nghiệm bệnh nan y của mình lúc bấy giờ (một sự hiểu lầm năm xưa).

"Đừng nhìn vào gương!" Trần Vũ hét lên. Anh nhận ra hình ảnh phản chiếu của mình trong gương đang... từ từ thò tay ra khỏi mặt gương. "Đó là 'Ảnh Ma', chúng sẽ kéo chúng ta vào trong để thay thế vị trí của người sống!"

Trần Vũ cố gắng kéo Lâm Nguyệt đi, nhưng cô như bị bỏ bùa mê. Hình ảnh "Khương Trình" trong gương đang dịu dàng gọi tên cô, tay vươn ra mời gọi. Ngay khi bàn tay khô khốc của cái bóng sắp chạm vào cổ Lâm Nguyệt, một phát súng vang lên.

Khương Trình bắn vỡ nát tấm gương trước mặt cô. "Lâm Nguyệt! Nhìn tôi đây này! Thằng trong gương là giả, thằng đang đứng đây mới là thật, dù là thật đến mức đáng ghét đi nữa!"

Lâm Nguyệt bừng tỉnh, cô thở hổn hển, nhìn mảnh gương vỡ vụn dưới đất. Sự căng thẳng giữa hai người dường như dịu đi một chút, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu muộn màng.

Ở phía bên kia, Tiêu Hàn đứng bất động trước một tấm gương mờ đục. Trần Vũ tò mò nhìn vào gương của Tiêu Hàn, nhưng anh chỉ thấy một màu đen thẳm, không có hình ảnh phản chiếu nào cả.

"Tại sao anh không có bóng?" Trần Vũ kinh hãi hỏi.

Tiêu Hàn không trả lời, anh lạnh lùng đập vỡ tấm gương bằng tay không, máu từ nắm đấm chảy xuống sàn đá nhưng anh không hề nhíu mày. "Cậu không cần biết. Có những người vốn dĩ đã thuộc về bóng tối."

Sự mập mờ giữa Trần Vũ và Tiêu Hàn lúc này bỗng trở nên nặng nề. Trần Vũ nhận ra anh yêu người đàn ông này, nhưng anh hoàn toàn không biết Tiêu Hàn là ai, là người hay là một thứ gì đó bước ra từ những lăng mộ cổ đại.

Họ thoát ra khỏi hành lang gương khi những cái bóng bắt đầu bò ra khắp sàn nhà. Phía trước là một gian phòng tròn với 8 cánh cửa giống hệt nhau. A Quỷ, kẻ từ nãy đến giờ im lặng, bỗng chỉ vào cánh cửa ở hướng Khảm: "Đường sống ở đó. Nhưng tôi cảm nhận được, có kẻ đã vào trước chúng ta."