MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 6: BÀN CỜ SINH TỬ

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 6: BÀN CỜ SINH TỬ

562 từ · ~3 phút đọc

Cánh cửa hướng Khảm dẫn họ đến một gian phòng có hình dáng như một bàn cờ khổng lồ. Trên các ô vuông đá, có những pho tượng binh lính bằng đồng cao bằng người thật, tay cầm binh khí sắc lẹm.

"Đây là 'Tử Thủ Kỳ'," Trần Vũ nhận định, anh vốn là người am hiểu về cơ quan và trận pháp. "Mỗi bước đi của chúng ta sẽ kích hoạt các quân cờ đồng này. Nếu không biết quy luật bát quái, chúng ta sẽ bị chém thành muôn mảnh."

Trần Vũ đứng ở vị trí trung tâm, bắt đầu điều phối. "Lâm Nguyệt, sang trái hai ô! Khương Trình, lùi lại một ô, yểm trợ cô ấy! Tiêu Hàn, anh lên phía trước ba ô, chặn quân Mã!"

Cuộc chiến nổ ra dữ dội. Những pho tượng đồng chuyển động rầm rập, tiếng kim loại va chạm vào nhau chói tai. Khương Trình và Lâm Nguyệt phải phối hợp nhịp nhàng, người nã đạn đánh lạc hướng, người dùng dây móc kéo ngã các pho tượng.

Trong lúc hỗn loạn, A Quỷ bỗng nhiên di chuyển về phía một ô đá có khắc hình con mắt màu tím—biểu tượng của Vô Tận Thành.

"A Quỷ! Đừng bước vào đó!" Trần Vũ hét lên.

Nhưng A Quỷ không dừng lại. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười quái dị không còn là của con người. Hắn đặt một vật phẩm bằng ngọc lên ô đá. Ngay lập tức, toàn bộ gian phòng rung chuyển. Những pho tượng đồng bỗng nhiên dừng lại, nhưng mặt đất bắt đầu sụp xuống.

"Xin lỗi mọi người, nhưng chủ nhân của tôi đang đợi," A Quỷ nói rồi nhảy vào một cái hố đen vừa mở ra dưới chân hắn.

"Tên khốn!" Khương Trình định đuổi theo nhưng bẫy tiễn từ vách tường bắn ra như mưa.

Sàn đá dưới chân họ bắt đầu nghiêng dần về phía vực thẳm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Hàn lao đến, dùng tấm lưng của mình chắn những mũi tên cho Trần Vũ. Một mũi tên đồng đâm xuyên qua bả vai Tiêu Hàn, nhưng anh không lùi bước. Anh nắm lấy tay Trần Vũ, dùng thanh hắc đao cắm chặt vào kẽ đá để giữ cả hai không bị rơi xuống.

Ở phía bên kia, Khương Trình ôm chặt lấy Lâm Nguyệt, cả hai treo lơ lửng trên một sợi dây thừng móc vào một pho tượng đồng còn sót lại.

"Chúng ta bị gài rồi!" Lâm Nguyệt hét lên giữa tiếng đổ vỡ kinh hoàng.

Dưới đáy vực sâu thăm thẳm, một luồng ánh sáng tím bùng lên, để lộ ra một cung điện khổng lồ chìm trong nước. Tiếng nhạc sáo u linh vang vọng lên, như đang chào đón những kẻ hiến tế mới.

Trần Vũ nhìn Tiêu Hàn, máu từ vết thương của anh rơi xuống mặt cậu, nóng hổi và chân thực. "Chúng ta sẽ chết ở đây sao?"

Tiêu Hàn nhìn xuống cung điện dưới nước, ánh mắt anh hiện lên một sự kiên định đáng sợ. "Chưa đâu. Đây mới chỉ là khởi đầu của sự thật."

Sợi dây xích đứt đoạn, cả 4 người rơi xuống bóng tối hun hút, hướng về phía cung điện ngầm dưới nước—nơi bí mật thực sự về dòng máu của Tiêu Hàn và sự mất tích của cha Trần Vũ đang chờ đợi.