MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 7: THỦY CUNG TRẤN MINH

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 7: THỦY CUNG TRẤN MINH

615 từ · ~4 phút đọc

Tiếng nước chảy róc rách vang vọng khắp không gian tối tăm, hòa cùng tiếng thở dốc của bốn con người vừa thoát khỏi bàn cờ tử thần. Sau khi A Quỷ biến mất cùng lối đi bí mật, sàn nhà sụp đổ đã đưa Trần Vũ, Tiêu Hàn, Lâm Nguyệt và Khương Trình rơi xuống một tầng sâu hơn: Một cung điện chìm trong nước nửa phần, được gọi là "Thủy Cung Trấn Minh".

Trần Vũ lồm cồm bò dậy từ một bệ đá trơn trượt. Nước ở đây lạnh buốt, mang theo mùi tanh nồng của cá chết và rêu xanh nghìn năm. Anh bật đèn pin, ánh sáng quét qua những cột đá chạm khắc hình rồng nhưng đầu rồng đều bị chặt đứt, thay vào đó là những cái đầu người bằng đá với biểu cảm đau đớn.

"Tiêu Hàn! Khương Trình! Lâm Nguyệt!" Trần Vũ gọi lớn, giọng anh run rẩy.

"Ở đây..." Một tiếng trả lời yếu ớt vang lên. Cách đó không xa, Khương Trình đang kéo Lâm Nguyệt lên khỏi mặt nước. Lâm Nguyệt bị sặc nước, ho rũ rượi, khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn. Khương Trình dù vai trái đang chảy máu do bẫy tên lúc trước, vẫn cố dùng tay phải siết chặt lấy cô.

"Đừng chạm vào nước nhiều." Tiêu Hàn bất thình lình xuất hiện từ sau một cột đá lớn. Quần áo anh ướt sũng, thanh hắc đao vẫn nắm chặt trong tay. "Nước này có lẫn thủy ngân và một loại sán ký sinh cổ đại. Nếu có vết thương hở, chúng sẽ chui vào máu."

Trần Vũ vội vàng kiểm tra vết thương trên vai Tiêu Hàn. "Anh cũng bị thương mà, để tôi băng bó lại."

Tiêu Hàn định lùi lại theo bản năng, nhưng khi thấy ánh mắt kiên định và lo lắng thực sự của Trần Vũ, anh khựng lại. Trần Vũ dùng kỹ thuật sơ cứu nhanh nhẹn, tay anh chạm vào làn da lạnh lẽo của Tiêu Hàn. Một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều lúng túng. Trong cái chết chóc của lăng mộ, sự tiếp xúc này mang lại một chút hơi ấm nhân gian ít ỏi.

"Này, nhìn kìa!" Lâm Nguyệt thốt lên, chỉ về phía lòng hồ giữa cung điện.

Dưới làn nước lờ mờ, một thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển. Nó có hình dạng của một con rùa lớn, nhưng trên lưng không phải mai rùa mà là hàng chục cái xác không đầu được xếp chồng lên nhau thành một tòa tháp nhỏ. Đây chính là "Trấn Minh Thú" trong truyền thuyết—kẻ canh giữ dòng sông linh hồn.

Bỗng nhiên, mặt nước sủi bọt mạnh. Những cái xác trên lưng con thú bắt đầu tách ra, chúng không có đầu nhưng đôi tay dài ngoằng, móng tay sắc như dao găm, bơi lội trong nước với tốc độ kinh người hướng về phía bệ đá của họ.

"Lên cao mau!" Khương Trình hét lớn, anh rút súng nã liên tiếp vào những cái xác đang bò lên.

Trần Vũ quan sát địa hình, anh thấy trên trần cung điện có những sợi xích đồng khổng lồ dùng để treo quan tài ngày xưa. "Leo lên xích đồng! Chúng ta không thể đấu với chúng dưới nước!"

Tiêu Hàn ôm lấy eo Trần Vũ, dùng sức bật mạnh nhảy lên sợi xích đang đung đưa. Khương Trình cũng nhanh chóng đẩy Lâm Nguyệt lên trước khi một cái xác không đầu kịp nắm lấy chân anh. Dưới chân họ, lũ quái vật không đầu gào thét bằng những âm thanh phát ra từ lồng ngực, tiếng động đục ngầu và ghê rợn như tiếng nước sôi.