Treo mình trên sợi xích đồng giữa không trung, bốn người tạm thời an toàn khỏi lũ quái vật dưới nước. Trần Vũ mở cuốn sổ tay của cha, dùng ánh đèn pin lờ mờ để tra cứu.
"Cha tôi từng ghi chép về Thủy Cung này. Ông nói rằng ở đây có một bệ thờ chứa 'Huyết Ngọc'. Ai chạm vào ngọc đó sẽ thấy được quá khứ của tổ tiên mình." Trần Vũ trầm ngâm. "Nhưng đổi lại, một người trong nhóm phải để lại một bộ phận cơ thể."
"Ngón tay trong hộp gỗ..." Lâm Nguyệt sực nhớ lại. "Có lẽ cha cậu đã đến đây, và ông ấy đã dùng chính ngón tay của mình để đổi lấy một bí mật nào đó."
Mối quan hệ giữa Lâm Nguyệt và Khương Trình lại một lần nữa bị thử thách trong không gian hẹp của sợi xích. Để giữ thăng bằng, Khương Trình phải vòng tay qua người cô. Lâm Nguyệt có thể nghe thấy nhịp tim dồn dập của anh.
"Khương Trình, nếu lần này chúng ta không ra được..." Lâm Nguyệt bỏ lửng câu nói.
"Sẽ ra được." Khương Trình ngắt lời, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định. "Tôi nợ cô một mạng, chưa trả xong thì Diêm Vương không dám nhận tôi đâu."
Đúng lúc đó, sợi xích đồng bỗng nhiên chuyển động. Nó bắt đầu được kéo lên bởi một cơ quan bí ẩn nào đó. Cả nhóm bị đưa lên một ban công đá cao ngất trời, nơi đặt một chiếc quan tài bằng ngọc bích tỏa ra ánh sáng xanh huyền ảo.
Phía sau quan tài, một bóng người đang ngồi sụp dưới đất. Trần Vũ lao đến, tim anh như ngừng đập. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ khảo cổ đã rách nát, lưng tựa vào vách đá.
"Cha?" Trần Vũ run rẩy gọi.
Người đàn ông ngẩng đầu lên. Đó đúng là cha anh, nhưng đôi mắt ông đã bị khâu lại bằng chỉ đen, và trên ngực ông có một biểu tượng hình con mắt màu tím giống hệt vết bớt của họ.
"Đừng... đừng tới đây..." Người đàn ông thào thào, giọng nói khô khốc như tiếng lá rụng. "Vũ nhi... chạy đi... Tiêu Hàn... anh không nên đưa nó đến đây..."
Trần Vũ sững sờ quay sang nhìn Tiêu Hàn. "Anh biết cha tôi vẫn ở đây? Anh đã biết từ đầu?"
Tiêu Hàn đứng lặng trong bóng tối, khuôn mặt anh không lộ chút cảm xúc nào, nhưng bàn tay nắm thanh hắc đao đã nổi gân xanh. "Tôi không đưa cậu đến đây để chết. Tôi đưa cậu đến đây để kết thúc lời nguyện của dòng họ Tiêu và họ Trần."
Hóa ra, gia tộc họ Tiêu vốn là những kẻ "Canh mộ", còn họ Trần là những kẻ "Mở mộ". Hai gia tộc đã bị ràng buộc bởi một lời nguyền máu từ hàng nghìn năm trước, và Vô Tận Thành chính là nơi mà mọi nợ nần phải được thanh toán.