MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 9: HUYẾT TẾ

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 9: HUYẾT TẾ

592 từ · ~3 phút đọc

Sự thật vừa hé lộ khiến bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ. Trần Vũ cảm thấy mình như một quân cờ trong một ván bài đã được sắp đặt sẵn từ khi anh mới sinh ra. Cha anh, trong cơn mê sảng, bắt đầu kể về sự phản bội của A Quỷ. A Quỷ không phải là người, hắn là một "vỏ xác" được linh hồn của vị vua cổ đại trong lăng mộ này mượn tạm để tìm đường trở về thế giới thực.

"Để ngăn chặn hắn, phải phá hủy 'Trái tim của lăng mộ'." Cha Trần Vũ thốt lên những lời cuối cùng trước khi lịm đi vì kiệt sức.

Bỗng nhiên, ban công đá rung chuyển dữ dội. Từ phía dưới hồ nước, A Quỷ xuất hiện, nhưng lần này hắn không đi một mình. Hắn đứng trên đầu con Trấn Minh Thú, toàn thân bao phủ bởi một lớp vảy đen lánh.

"Tiêu Hàn, giao 'Long Lân Ấn' ra đây!" A Quỷ gào lên, giọng hắn vang vọng như tiếng sấm.

Tiêu Hàn không nói một lời, anh đẩy Trần Vũ về phía Khương Trình. "Đưa cậu ấy và cha cậu ấy đi. Tôi sẽ chặn hắn ở đây."

"Không! Tôi không đi!" Trần Vũ giữ lấy áo Tiêu Hàn. "Anh định hy sinh bản thân sao? Tôi không cho phép!"

Tiêu Hàn xoay người lại, bất ngờ đặt một nụ hôn nhanh lên trán Trần Vũ. Một nụ hôn lạnh lẽo nhưng đầy chứa chan. "Tin tôi một lần này thôi."

Khương Trình hiểu ý, anh vác cha của Trần Vũ lên vai, một tay nắm lấy Lâm Nguyệt. "Đi thôi Trần Vũ! Ở lại đây chỉ làm vướng chân anh ta!"

Họ chạy vào một đường hầm tối đen khi cung điện bắt đầu sụp đổ. Phía sau, tiếng đao kiếm va chạm và tiếng gầm của quái thú vang lên kinh thiên động địa. Trần Vũ vừa chạy vừa khóc, anh nhận ra rằng sự nghiệp khảo cổ, những bí ẩn cổ xưa mà anh hằng theo đuổi, giờ đây chẳng có nghĩa lý gì nếu thiếu đi người đàn ông luôn đứng trong bóng tối bảo vệ anh.

Đường hầm dẫn họ đến một căn phòng chứa đầy những chiếc gương đồng khổng lồ—giống hệt mê cung gương lúc trước nhưng quy mô lớn hơn nhiều. Đây chính là "Trung tâm điều khiển" của lăng mộ.

Lâm Nguyệt nhanh chóng nhận ra các ký hiệu trên tường. "Chúng ta có thể kích hoạt hệ thống tự hủy của lăng mộ từ đây. Nhưng nếu làm vậy, toàn bộ dãy núi này sẽ sụp xuống, không ai có thể thoát ra được."

Trần Vũ lau nước mắt, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và kiên định. Anh cầm lấy kíp nổ từ tay Khương Trình. "Nếu đó là cách duy nhất để giết chết thứ quái vật kia và giải thoát cho Tiêu Hàn, tôi sẽ làm."

Nhưng ngay khi Trần Vũ định nhấn nút, một bàn tay đẫm máu đặt lên tay anh. Là Tiêu Hàn. Anh trở về, người đầy vết thương nhưng trên tay cầm theo một viên ngọc màu tím tỏa sáng.

"Chưa đến lúc chết đâu." Tiêu Hàn mỉm cười, một nụ cười thực sự lần đầu tiên. "Nhìn kìa."

Viên ngọc chiếu sáng vào những chiếc gương, lộ ra một con đường bí mật dẫn thẳng lên mặt đất. Nhưng đi kèm với con đường đó là một dòng chữ cổ hiện lên trên mặt gương: "Kẻ thoát ra sẽ mang theo mầm mống của sự hủy diệt."