Ánh sáng tím từ viên ngọc trên tay Tiêu Hàn phản chiếu qua những lớp gương đồng tạo nên một không gian hư ảo, khiến người ta không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo ảnh. Trần Vũ đứng bất động, bàn tay anh vẫn còn run rẩy trên cần gạt kíp nổ. Nhìn Tiêu Hàn toàn thân đầy máu nhưng ánh mắt lại sáng rực một cách kỳ lạ, anh cảm thấy tim mình thắt lại.
"Anh... anh đã lấy được nó?" Trần Vũ thào thào hỏi.
Tiêu Hàn gật đầu, anh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng kéo Trần Vũ lùi lại khỏi bảng điều khiển. "Đây là 'Mắt của Ma Thần', thứ mà A Quỷ và kẻ đứng sau hắn thèm khát. Nếu chúng ta phá hủy nơi này ngay bây giờ, bí ẩn về sự mất tích của cha cậu sẽ mãi mãi nằm lại dưới lòng đất."
Khương Trình lúc này đang cõng cha của Trần Vũ trên vai, khuôn mặt anh đầy mồ hôi và bồ hóng. Lâm Nguyệt đứng bên cạnh, tay cầm khẩu súng ngắn đã hết đạn, cô nhìn vào dòng chữ cổ hiện lên trên mặt gương: "Kẻ thoát ra sẽ mang theo mầm mống của sự hủy diệt".
"Chúng ta không có thời gian để suy nghĩ về lời nguyền đó đâu," Lâm Nguyệt nói, giọng cô sắc lẹm. "Cung điện dưới nước đang sụp đổ. Nếu không đi bây giờ, tất cả sẽ làm mồi cho cá."
Đúng lúc đó, một chấn động cực mạnh khiến trần hầm nứt toác. Nước bắt đầu tràn vào từ những kẽ hở. Tiếng gầm rú của con Trấn Minh Thú từ phía xa vọng lại, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm nghìn năm. A Quỷ vẫn chưa chết, hắn đang dùng tà thuật để điều khiển dòng nước tấn công họ.
"Đi lối này!" Tiêu Hàn chỉ vào con đường bí mật vừa lộ ra sau mặt gương.
Họ lao vào một đường hầm dốc đứng, nước đuổi sát gót chân. Trần Vũ cảm nhận được cái lạnh thấu xương của dòng nước hòa lẫn với mùi vị tử khí. Trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng cha mình thầm thì bên tai Khương Trình: "Đừng... đừng để nó thấy ánh mặt trời... viên ngọc đó là tai họa..."
Nhưng không ai dừng lại. Họ bò trườn qua những khe đá hẹp, nơi có những bộ xương khô của những kẻ đi trước vẫn còn kẹt lại, đôi mắt hốc hác như đang trừng trừng nhìn những kẻ hậu bối. Linh dị thay, khi đèn pin của Trần Vũ quét qua, những bộ xương đó dường như chuyển động, đôi tay khẳng khiu vươn ra như muốn níu kéo sự sống từ người sống.
"Đừng nhìn chúng! Cứ nhìn thẳng về phía trước!" Tiêu Hàn quát lớn, thanh hắc đao của anh chém đứt một cánh tay xương xẩu vừa định nắm lấy chân Trần Vũ.
Cuối cùng, một luồng ánh sáng trắng lòa hiện ra. Họ lao ra khỏi cửa hang, lăn lộn trên bãi cát nóng bỏng của sa mạc Gobi. Ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào mắt khiến họ tạm thời mù lòa. Khi Trần Vũ mở mắt ra, anh thấy mình đang đứng trên một cồn cát cao, phía xa là dãy núi đá vôi nơi họ đã bắt đầu hành trình.
Ngôi mộ cổ phía dưới vừa trải qua một trận đại địa chấn, mặt đất lún xuống tạo thành một hố sụt khổng lồ, nuốt chửng mọi dấu vết của Vô Tận Thành.
Trần Vũ nhìn sang cha mình. Ông đã lịm đi, hơi thở yếu ớt. Tiêu Hàn đứng cách đó không xa, nhìn về phía chân trời với một vẻ mặt u uẩn. Viên ngọc tím trên tay anh lúc này đã chuyển sang màu đen xám, như thể nó vừa hút cạn ánh sáng của thế gian.