Ba ngày sau tại một bệnh viện quân y bí mật ở biên giới.
Trần Vũ ngồi bên giường bệnh của cha. Ông vẫn chưa tỉnh lại, nhưng các bác sĩ nói rằng tính mạng không còn nguy hiểm. Tuy nhiên, điều khiến Trần Vũ rùng mình nhất chính là khi anh thay áo cho cha, anh phát hiện ra trên lưng ông không chỉ có một vết bớt hình con mắt, mà là một hàng dài những ký tự giống như một bản danh sách.
"Đây là... danh sách những người tham gia chuyến đi năm đó?" Lâm Nguyệt bước vào, cô cầm trên tay một xấp tài liệu vừa giải mã được từ những bức ảnh chụp trong mộ.
Khương Trình đi sau cô, tay anh vẫn còn băng bó. Mối quan hệ của họ sau khi thoát chết đã trở nên ôn hòa hơn, dù vẫn còn đó những khoảng cách không thể xóa nhòa. "Không chỉ là danh sách tham gia đâu. Nhìn những cái tên bị gạch chéo bằng mực đỏ đi. Đó là những người đã chết... hoặc đã bị 'thay thế'."
Trần Vũ sững sờ. Anh lật lưng cha mình lên, chỉ vào cái tên "Trần Trường Sinh" – chính là cha anh. Nó chưa bị gạch chéo, nhưng ngay bên cạnh là tên "Tiêu Hàn".
"Tại sao tên của Tiêu Hàn lại nằm trong danh sách từ 30 năm trước?" Trần Vũ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Tiêu Hàn hiện tại trông chỉ tầm 28-30 tuổi. Nếu anh có tên trong danh sách đó, nghĩa là anh đã ở trong ngôi mộ đó từ trước khi Trần Vũ sinh ra? Hoặc anh chính là người đàn ông trong danh sách đó nhưng không hề già đi?
Lúc này, Tiêu Hàn bước vào phòng. Không khí bỗng chốc trở nên đông đặc. Anh nhìn bản danh sách trên lưng cha Trần Vũ, không hề ngạc nhiên.
"Mọi người muốn biết sự thật?" Tiêu Hàn hỏi, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ.
"Anh là ai?" Trần Vũ đứng bật dậy, đôi mắt anh đỏ hoe. "Anh bảo vệ tôi, anh hy sinh vì tôi, nhưng anh lại giấu tôi những điều kinh khủng này. Cha tôi đã thấy gì trong mộ mà bị khâu mắt? Tại sao anh lại có tên trong danh sách của những người đã chết?"
Tiêu Hàn tiến lại gần, anh vén tay áo lên. Trên cánh tay anh, một vết bớt hình con mắt màu tím đang đập theo nhịp tim, tỏa ra một làn khói mờ ảo. "Gia tộc họ Tiêu không phải là người canh mộ bình thường. Chúng tôi là những vật chủ được nuôi dưỡng để chứa đựng linh hồn của Ma Thần. Tôi của 30 năm trước và tôi của hiện tại... thực chất là cùng một người, nhưng cũng không phải là người."
Linh dị ở chỗ, Tiêu Hàn giải thích rằng mỗi 30 năm, họ phải quay lại Vô Tận Thành để "thay máu". Cha của Trần Vũ mười năm trước đã phát hiện ra bí mật này và cố gắng ngăn chặn quá trình "thay máu" của Tiêu Hàn, dẫn đến việc ông bị trúng lời nguyền và bị giam cầm.
"A Quỷ không phải kẻ phản bội duy nhất," Tiêu Hàn nói tiếp. "Tổ chức đứng sau chuyến đi này vẫn đang theo dõi chúng ta. Viên ngọc tôi lấy được thực chất là một thiết bị định vị cổ đại. Chúng ta không thoát ra được đâu, chúng ta chỉ vừa mới bước vào một vòng vây lớn hơn thôi."