MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 12: BÓNG MA TRÊN ĐƯỜNG

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 12: BÓNG MA TRÊN ĐƯỜNG

586 từ · ~3 phút đọc

Nhóm 4 người quyết định di chuyển về Tây An để lẩn trốn và tìm cách giải lời nguyền trên lưng cha Trần Vũ. Tây An, thành phố của những lăng mộ, nơi âm khí và dương khí đan xen, là nơi tốt nhất để che giấu dấu vết linh dị.

Họ thuê một căn nhà cổ trong khu phố cổ. Đêm đầu tiên, Trần Vũ không ngủ được. Anh ngồi ngoài sân, nhìn ánh trăng bạc chiếu xuống những viên gạch vỡ. Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng gõ cửa. Cộc... cộc... cộc...

Tiếng gõ rất đều, rất nhẹ, nhưng mang theo một hơi lạnh kỳ quái. Trần Vũ nhìn qua khe cửa, bên ngoài không có ai. Nhưng dưới đất, có một đôi giày vải đen cũ kỹ đang đứng đó, bên trong đôi giày... hoàn toàn không có chân.

"Trần Vũ, vào nhà ngay!" Tiêu Hàn xuất hiện, anh cầm một nắm muối trắng ném ra ngoài cửa.

Tiếng gào thét không ra tiếng người vang lên, đôi giày vải biến mất thành một làn khói xám.

"Chúng đến nhanh hơn tôi tưởng," Tiêu Hàn nghiến răng. "Đó là 'Tín sứ' của Ma Thành. Chúng đánh hơi được mùi của viên ngọc."

Lâm Nguyệt và Khương Trình cũng bị đánh thức. Họ tập hợp lại trong phòng khách. Lâm Nguyệt mở máy tính, cô phát hiện ra một điều kinh khủng: Tất cả những người có tên trong danh sách trên lưng cha Trần Vũ mà chưa bị gạch chéo, hiện đang sống rải rác khắp nơi trên thế giới, nhưng vào cùng một giờ, cùng một ngày, tất cả họ đều... biến mất khỏi camera an ninh của nơi họ ở.

"Họ đang được triệu hồi," Lâm Nguyệt run rẩy nói. "Vô Tận Thành đang kêu gọi những quân cờ của nó trở về."

Trần Vũ nhìn cha mình đang nằm mê man, rồi nhìn sang Tiêu Hàn. Anh nhận ra sự nghiệp của mình giờ đây không còn là những chuyến đi tìm kho báu hay danh tiếng khảo cổ. Đó là một cuộc chiến để giành giật lại linh hồn từ tay những vị thần cổ đại điên loạn.

"Chúng ta cần tìm 'Long Lân Ấn' thực sự," Trần Vũ quyết định. "Nếu viên ngọc này là giả, là mồi nhử, thì thứ thực sự có thể trấn áp Ma Thành phải nằm ở một nơi khác. Một nơi mà cha tôi đã cố tình giấu đi trong những bức vẽ của ông."

Anh lật lại những bức vẽ nguệch ngoạc của cha. Khi ghép chúng lại dưới ánh sáng tím của viên ngọc đen, một bản đồ mới hiện ra. Nó không chỉ tới Gobi, mà chỉ tới một địa danh cực kỳ quen thuộc nhưng ít ai ngờ tới: Lăng mộ Tần Thủy Hoàng.

"Không phải lăng mộ mà du khách vẫn thấy," Trần Vũ chỉ vào một điểm mù trên bản đồ. "Mà là tầng địa cung thứ tư, nơi chưa bao giờ được ghi chép trong sử sách."

Hành trình mới mở ra, đầy rẫy những hiểm nguy và linh dị còn khủng khiếp hơn trước. Tiêu Hàn nhìn Trần Vũ, trong ánh mắt anh có sự khâm phục nhưng cũng có nỗi đau xót. Anh biết, khi bước vào con đường này, Trần Vũ sẽ không bao giờ có thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa.

"Được," Khương Trình nạp đạn vào súng, nhìn Lâm Nguyệt với một nụ cười khổ. "Dù sao thì chúng ta cũng là những kẻ đã chết một lần. Đi thôi!"