Tây An đón nhóm của Trần Vũ bằng một cơn mưa rào cuối thu, không khí se lạnh quyện với mùi đất ẩm và hơi thở của một thành phố cổ kính. Họ thuê một căn nhà cổ nằm sâu trong ngõ hẻm của khu Hồi Dân. Căn nhà có kết cấu kiểu tứ hợp viện, tường bao quanh cao ngất, là nơi lý tưởng để che mắt những kẻ đang săn đuổi.
Trần Vũ dành cả đêm để chăm sóc cha. Sau khi dùng loại thuốc đặc chế của Tiêu Hàn, các vết khâu trên mắt của Trần giáo sư đã bớt sưng đỏ, nhưng ông vẫn chìm trong những cơn ác mộng triền miên. Ông thường xuyên lẩm bẩm những con số tọa độ và những cái tên mà Trần Vũ chưa từng nghe tới.
"Cậu nên nghỉ ngơi đi." Tiêu Hàn bước vào phòng, tay cầm một bát thuốc nóng.
Trần Vũ ngước lên, đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. "Tôi không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi lại thấy những cái kén người đó, và cả cái nụ cười của A Quỷ nữa. Tiêu Hàn, anh nói thật đi, chúng ta thực sự đang đối đầu với thứ gì?"
Tiêu Hàn đặt bát thuốc xuống, ngồi đối diện với Trần Vũ. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, khuôn mặt anh càng thêm phần bí ẩn. "Chúng ta không đối đầu với người sống, Trần Vũ. Chúng ta đang đối đầu với một 'ý chí' đã tồn tại hàng nghìn năm. Vô Tận Thành hay Tần Lăng chỉ là những điểm nút. Những kẻ như A Quỷ hay tổ chức đứng sau chuyến đi 30 năm trước... họ chỉ là những con rối."
Đúng lúc đó, Khương Trình và Lâm Nguyệt vội vã chạy vào. Sắc mặt Khương Trình cực kỳ tệ.
"Có chuyện rồi. Tôi vừa ra ngoài mua nhu yếu phẩm, phát hiện ra toàn bộ ngõ nhỏ này đã bị phong tỏa bởi một lớp sương mù lạ." Khương Trình kiểm tra khẩu súng của mình. "Và điều quái dị nhất là... tôi không nghe thấy tiếng tim đập của bất kỳ ai trong ngõ cả."
Lâm Nguyệt mở máy tính bảng, màn hình hiển thị sóng radar sinh học. "Đúng vậy, trên màn hình chỉ có 4 điểm sáng của chúng ta. Ngoài kia... có ít nhất 20 'vật thể' đang đứng yên, nhưng chúng không có nhịp tim, không có thân nhiệt."
Trần Vũ rùng mình. Anh bước ra sân giữa của tứ hợp viện. Quả nhiên, một làn sương xám xịt từ đâu tràn vào, che khuất cả ánh trăng. Từ trên tường bao, những bóng đen bắt đầu hiện ra. Chúng đứng bất động, đầu hơi nghiêng, nhìn chằm chằm vào bên trong.
"Là 'Túc Vệ' của Ma Thành," Tiêu Hàn đứng dậy, thanh hắc đao rung lên bần bật như đang cảm ứng được tà khí. "Chúng đến để đòi lại viên ngọc."
Tiếng gõ cửa vang lên. Cộc... cộc... cộc... Tiếng gõ đều đặn đến mức máy móc.
"Trần Vũ... mở cửa... cha đây..." Một giọng nói phát ra từ phía sau cánh cửa gỗ.
Trần Vũ sững sờ. Đó chính là giọng của cha anh, nhưng cha anh đang nằm mê man trong phòng kia mà! Linh dị ở chỗ, giọng nói đó không phát ra từ dây thanh quản, mà nghe như tiếng gió rít qua một cái lỗ hổng.
"Đừng nghe nó!" Tiêu Hàn quát lớn, anh phóng một con dao găm xuyên qua khe cửa.
Một tiếng rít chói tai vang lên. Cánh cửa gỗ bị một lực lượng khổng lồ phá tan tành. Những sinh vật cao lênh khênh, mặc quần áo rách nát như những xác ướp vừa bò ra từ hầm mộ, tràn vào sân. Chúng không có khuôn mặt, chỉ có một cái miệng rộng đầy răng nhọn và đôi bàn tay dài quá gối.