Cuộc chiến nổ ra ngay giữa sân tứ hợp viện. Khương Trình và Lâm Nguyệt phối hợp ăn ý, dùng những viên đạn chứa bột bạc và lưu huỳnh để chặn đứng lũ xác sống. Những tiếng nổ đanh gọn xé tan sự tĩnh lặng của khu phố cổ, nhưng lạ thay, không một nhà hàng xóm nào mở cửa, cũng không có tiếng chó sủa. Dường như cả khu phố này đã bị kéo vào một không gian song song.
Trần Vũ cầm một chiếc đèn lồng chứa nến làm từ mỡ cá voi – thứ mà cha anh để lại trong túi đồ nghề. Ánh sáng xanh từ đèn lồng tỏa đến đâu, lũ xác sống lùi lại đến đó.
"Tiêu Hàn, bên trái!" Trần Vũ hét lên khi thấy một con quái vật định đánh lén anh từ trên mái nhà.
Tiêu Hàn không ngoảnh đầu lại, anh thực hiện một cú xoay người điêu luyện, thanh hắc đao chém đứt ngang lưng con quái vật. Máu của chúng không màu, chảy xuống sàn đá tạo thành những vũng nước đen kịt, bốc mùi hôi thối của xác thịt thối rữa lâu ngày.
Giữa trận chiến, Tiêu Hàn bỗng nhiên khựng lại. Anh quỳ thụp xuống, tay ôm chặt lấy ngực trái. Vết bớt hình con mắt trên tay anh phát sáng dữ dội, xuyên qua lớp vải áo.
"Tiêu Hàn! Anh sao vậy?" Trần Vũ lao đến, bất chấp một con quái vật đang vồ tới.
"Tránh ra!" Tiêu Hàn gầm lên, một luồng sóng xung kích từ người anh tỏa ra, hất văng mọi thứ xung quanh.
Lúc này, Trần Vũ bàng hoàng nhận thấy da của Tiêu Hàn bắt đầu mọc ra những lớp vảy đen li ti như vảy rồng. Đôi mắt anh chuyển sang màu vàng hổ phách với đồng tử dọc. Đây chính là "Long Lân Huyết" – dòng máu bị nguyền rủa của gia tộc họ Tiêu. Để đổi lấy sức mạnh bảo vệ lăng mộ, họ phải dần biến thành những sinh vật không ra người, không ra quỷ.
"Nhanh... vào phòng của cha cậu..." Tiêu Hàn thào thào, anh đang cố gắng kìm nén cơn điên loạn trong máu.
Khương Trình và Lâm Nguyệt rút lui vào phòng, dùng tủ gỗ nặng chặn cửa lại. Bên ngoài, tiếng gào rú của lũ xác sống và tiếng va chạm của kim loại vẫn tiếp diễn.
Bên trong phòng, cha của Trần Vũ bỗng nhiên mở mắt. Đôi mắt bị khâu kín của ông rung lên, rồi một dòng lệ máu chảy ra. Ông giơ bàn tay gầy guộc lên, chỉ vào một bức tranh cổ treo trên tường.
"Dưới... dưới bức tranh... Long Lân Ấn thật... không được để nó thấy..."
Trần Vũ vội vàng gỡ bức tranh xuống, cạy một viên gạch bí mật phía sau. Bên trong là một hộp đồng nhỏ. Khi anh mở hộp, một luồng linh khí thanh khiết tỏa ra, át đi mùi hôi thối bên ngoài. Đó là một con dấu bằng ngọc thạch, phía trên khắc hình một con rồng đang cuộn tròn, nhưng trên đầu rồng có một chiếc sừng bị gãy.
Ngay khi Trần Vũ chạm tay vào con dấu, một luồng ký ức ập vào não bộ anh. Anh thấy lăng mộ Tần Thủy Hoàng không phải được xây để chôn cất một vị vua, mà là để giam giữ một "Thái Cổ Ma Thần". Và gia tộc của anh, gia tộc họ Trần, chính là những người thợ rèn đã đúc nên những xiềng xích đó.
Tiếng đổ vỡ bên ngoài im bặt. Cánh cửa phòng bị phá tung. Tiêu Hàn đứng đó, thân hình đầy máu, vảy rồng trên người đang dần lặn xuống nhưng hơi thở vẫn còn nồng nặc mùi sát khí.
"Cậu tìm thấy nó rồi?" Tiêu Hàn nhìn con dấu trong tay Trần Vũ, ánh mắt phức tạp.
"Phải. Và tôi cũng biết tại sao anh lại có tên trong danh sách đó rồi." Trần Vũ nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hàn. "Anh không phải là người của 30 năm trước. Anh là 'người bảo hộ' được tái sinh mỗi khi phong ấn yếu đi. Tiêu Hàn, anh thực chất là một phần của ngôi mộ này."