Sáng hôm sau, sương mù tan biến như chưa từng tồn tại. Khu phố cổ lại nhộn nhịp tiếng rao hàng, tiếng xe cộ. Không ai biết đêm qua đã có một cuộc thảm sát tâm linh diễn ra.
Nhóm 4 người (cha Trần Vũ được gửi lại cho một người bạn tin cậy của gia đình chăm sóc) lên đường hướng về phía núi Lệ Sơn. Với Long Lân Ấn trong tay, Trần Vũ đã tìm ra được lối vào thực sự của địa cung – một lối đi không nằm trong lăng mộ chính mà nằm sâu dưới một giếng cổ ở một ngôi làng bỏ hoang phía sau núi.
"Lâm Nguyệt, cô chắc chắn về tọa độ này chứ?" Khương Trình vừa kiểm tra dây thừng vừa hỏi.
"Máy dò của tôi cho thấy có một khoảng trống khổng lồ dưới lòng đất 50 mét. Áp suất khí ở đó rất lạ, giống như có một hệ thống điều hòa không khí tự nhiên." Lâm Nguyệt đáp, cô đang bận rộn với các thiết bị cảm biến.
Họ đu dây xuống giếng cổ. Đáy giếng không có nước, mà là một lớp cát mịn. Trần Vũ đặt con dấu Long Lân Ấn vào một hốc đá hình tròn trên vách giếng. Một tiếng rầm rầm vang lên, bức tường đá tách ra, lộ ra một cầu thang bằng đá cẩm thạch đen dẫn thẳng xuống lòng đất.
Càng đi xuống, nhiệt độ càng tăng lên. Nhưng điều kinh ngạc nhất là hai bên tường không phải là phù điêu, mà là hàng nghìn chiếc bình gốm nhỏ. Trong mỗi chiếc bình đều có một đốm lửa xanh lục cháy leo lét.
"Đó là 'Trường Minh Đăng' làm từ dầu của người sống," Tiêu Hàn trầm giọng. "Mỗi đốm lửa đại diện cho một linh hồn bị giam cầm để giữ cho phong ấn không bị nguội lạnh."
Đi hết cầu thang, họ đứng trước một vực thẳm. Phía bên kia vực thẳm là một thành phố bằng đồng đen khổng lồ, treo lơ lửng trên những sợi xích sắt to bằng người thật. Phía dưới vực không phải là đáy, mà là một biển thủy ngân cuồn cuộn như sóng đại dương.
"Đây là... tầng địa cung thứ tư của Tần Lăng?" Trần Vũ choáng ngợp. "Sử sách nói địa cung có sông thủy ngân, nhưng không ai nói nó rộng lớn như thế này."
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của thành phố treo, những tiếng chuông đồng vang lên. Keng... keng... keng...
Một đoàn người mặc cổ phục màu đen, cầm đèn lồng trắng, bước đi thong thả trên những sợi xích sắt bắc ngang vực thẳm. Điều đáng sợ là họ không đi bằng chân, mà lướt đi trên không trung.
"Đoàn rước ma của Tần Vương," Lâm Nguyệt thì thầm, cô run rẩy nắm lấy tay Khương Trình.
"Nhìn kìa!" Khương Trình chỉ vào người đi đầu đoàn rước.
Đó chính là A Quỷ. Nhưng giờ đây, hắn mặc long bào đen, khuôn mặt không còn là của A Quỷ mà là khuôn mặt của một người đàn ông uy nghiêm nhưng đầy tà khí. Hắn nhìn về phía nhóm Trần Vũ, nhếch mép cười.
"Các ngươi đã mang chìa khóa đến cho ta. Rất tốt."
Ngay lập tức, biển thủy ngân phía dưới bùng nổ. Những con rồng bằng thủy ngân khổng lồ trồi lên, há miệng trực chờ nuốt chửng lấy cây cầu đá nơi họ đang đứng. Tiêu Hàn rút hắc đao, đứng chắn trước Trần Vũ: "Chuẩn bị đi. Trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu."