Chuyến xe khách liên tỉnh thả Diệp An xuống đầu làng lúc trời vừa chạng vạng. Những hạt mưa phùn đặc trưng của tiết trời cuối xuân xứ Bắc như một tấm lưới mỏng, giăng kín lấy không gian, bám vào mái tóc đen dài và thấm vào lớp áo len mỏng manh của cô. Diệp An hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm quyện với mùi lá mục và hương khói bếp ngai ngái khiến lồng ngực cô thắt lại. Mười năm. Một thập kỷ đủ để một cô bé gầy gò biến thành một người phụ nữ mang vẻ đẹp thanh khiết nhưng đượm buồn, và cũng đủ để những ký ức về ngôi nhà cổ này trở thành một vệt mờ xa xăm trong tâm trí.
Cô kéo chiếc vali nhỏ trên con đường lát gạch đỏ đã rêu phong. Tiếng bánh xe lọc cọc trên nền gạch như phá tan cái tĩnh mịch của làng quê. Ngôi nhà tổ của họ Trần hiện ra sau rặng tre già, uy nghiêm và có phần u uất với những mái ngói vảy cá xám xịt. Đây là nơi cô đã trải qua tuổi thơ, và cũng là nơi cất giữ những bí mật mà cô tưởng chừng đã có thể quên đi khi chạy trốn đến thành phố hoa lệ.
Vừa bước qua ngưỡng cửa gỗ lim cao ngất, một luồng không khí lạnh lẽo và mùi hương trầm già dặn bao trùm lấy cô. Bên trong đại sảnh, những bức hoành phi câu đối vàng son một thời giờ đã xỉn màu, nhưng sự trang nghiêm thì vẫn còn đó, đè nặng lên vai người bước vào.
"Về rồi đó à?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng của đá sỏi và gió lạnh vang lên từ phía góc tối của gian thờ. Diệp An giật mình, chiếc ô cầm tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô nheo mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Từ sau bức bình phong tùng cúc trúc mai, một dáng người cao lớn chậm rãi bước ra. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen giản dị, tay xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân ẩn hiện—đôi bàn tay của một kẻ làm nghệ thuật nhưng lại đầy sức mạnh của sự chiếm hữu. Đó là Trần Vũ.
Trong ký ức của Diệp An, Vũ là người anh họ xa trầm tính, luôn ngồi một mình trong góc sân vẽ những hình thù kỳ lạ. Nhưng người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này đã hoàn toàn khác. Anh đã rũ bỏ cái vẻ thư sinh yếu ớt, thay vào đó là một sự nam tính đầy nguyên bản và có phần hoang dã. Đôi mắt anh sâu thăm thẳm, đen láy như mực tàu, và ngay giây phút ánh mắt họ chạm nhau, Diệp An cảm thấy một luồng điện xẹt qua dọc sống lưng.
"Anh... anh Vũ?" Cô thốt lên, giọng nói hơi run rẩy.
Vũ không đáp ngay. Anh tiến lại gần, từng bước chân đều đặn và nặng nề trên nền gạch lạnh. Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy một sải tay, anh dừng lại. Diệp An có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương và mùi thuốc lá nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể anh. Ánh mắt anh không hề né tránh, mà ngược lại, nó trực diện và nóng bỏng như muốn thiêu cháy lớp áo ngoài của cô, soi thấu vào những ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn.
"Mười năm, em cao lên nhiều, nhưng đôi mắt vẫn nhát gan như thế," Vũ hạ thấp giọng, thanh âm khàn khàn lướt qua mang tai cô như một sự vuốt ve vô hình.
Diệp An cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô lúng túng nhìn xuống chân: "Mọi người trong họ đều ở đây cả rồi sao anh?"
"Họ đang ở nhà ngang bàn chuyện lễ tết. Chỉ có mình anh ở đây... chờ em."
Câu nói cuối cùng của anh khiến nhịp tim của Diệp An trật đi một nhịp. "Chờ em" – một từ đơn giản nhưng qua chất giọng của Vũ, nó mang một sức nặng khó tả, giống như một lời tuyên bố hay một sự định đoạt. Cô cảm nhận được sự căng thẳng kỳ lạ đang bao trùm lấy cả hai. Không gian xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên và tiếng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Vũ đưa tay ra, nhưng không phải để bắt tay hay ôm xã giao. Ngón tay trỏ của anh lướt nhẹ qua lọn tóc ướt đẫm nước mưa trên vai cô. Sự đụng chạm này chỉ thoáng qua nhưng lại khiến làn da Diệp An như bị bỏng rát. Anh hơi cúi đầu, hơi thở nóng hổi của người đàn ông trưởng thành phả vào cổ cô, khiến những sợi lông tơ dựng đứng.
"Vào trong đi, đứng đây sương lạnh thấm vào người, em sẽ ốm mất. Mà em thì biết đấy... nhà này không thích những thứ yếu ớt."
Nói rồi, anh thản nhiên cầm lấy chiếc vali từ tay cô. Khi đôi tay họ vô tình chạm nhau trên tay cầm vali, Diệp An cảm nhận được sự thô ráp từ những vết chai tay của anh, và cả sự vững chãi của một người đàn ông đã nếm trải đủ thăng trầm. Cô đứng sững lại nhìn bóng lưng rộng lớn của anh khuất dần sau hành lang tối tăm của nhà cổ.
Trần Vũ là anh họ của cô, dù đã qua ba bốn đời, nhưng trong cái dòng họ Trần khắc nghiệt này, giọt máu chảy trong người họ vẫn là một sợi dây trói buộc không thể phá vỡ. Diệp An tự nhủ rằng mình về đây chỉ vì nghĩa vụ, vì lòng hiếu thảo với tổ tiên. Nhưng ngay trong khoảnh khắc gặp lại này, cô hiểu rằng những ngày sắp tới sẽ là một cuộc chiến không cân sức giữa lý trí tỉnh táo và những rung động tội lỗi đang âm thầm trỗi dậy.
Bên ngoài, mưa phùn vẫn rơi, che lấp đi lối về. Bên trong, những góc tối của ngôi nhà tổ dường như đang thì thầm về một bí mật sắp sửa được phơi bày. Diệp An bước theo anh, cảm giác như mình đang bước vào một mê cung mà ở đó, lối ra duy nhất lại chính là vực thẳm.