MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tình Chúng Ta Lại Là Anh Em HọChương 2

Vô Tình Chúng Ta Lại Là Anh Em Họ

Chương 2

1,225 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng dành cho Diệp An nằm ở phía cuối dãy hành lang gỗ, một vị trí biệt lập nhìn ra khu vườn sau của nhà tổ. Đây từng là nơi ở của bà cô – một người phụ nữ cả đời sống trong lễ giáo và chết đi trong cô độc. Cánh cửa gỗ lim dày nặng rít lên một tiếng khô khốc khi Vũ đẩy nó ra. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc bóng đèn sợi đốt trên trần nhà không đủ để xua đi sự âm u vốn có của căn phòng, trái lại, nó tạo ra những mảng tối loang lổ trên bức tường vôi vữa đã sạm màu thời gian.

Vũ đặt chiếc vali xuống cạnh chiếc giường gỗ rộng thênh thang, nơi những tấm chăn nệm thơm mùi nắng cũ nhưng lại lạnh lẽo vô cùng. Anh không rời đi ngay mà đứng lại, chậm rãi quan sát căn phòng, rồi cuối cùng ánh mắt ấy lại dừng lại trên gương mặt còn vương những hạt mưa li ti của cô.

"Đêm ở đây lạnh lắm, em nên dùng thêm trầm hương để giữ ấm căn phòng."

Nói rồi, không đợi cô đồng ý, anh bước đến phía góc phòng, nơi đặt một chiếc lư đồng nhỏ đã xỉn màu. Vũ lấy ra một mẩu trầm già, châm lửa. Khói trắng từ từ bay lên, uốn lượn như những con rắn nhỏ rồi lan tỏa vào không khí. Mùi hương trầm ngọt nồng, hơi hăng hắc bắt đầu xâm chiếm các giác quan của Diệp An. Nó khiến đầu óc cô trở nên mụ mị, như một loại chất gây nghiện đang dần thẩm thấu qua từng lỗ chân lông.

"Em cảm ơn... em tự lo được mà." Diệp An lên tiếng, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô tiến lại gần phía cửa sổ, định mở ra để không khí thoáng hơn, nhưng bước chân cô chợt khựng lại khi nhận ra Vũ đang tiến về phía mình.

Anh dừng lại ngay sau lưng cô. Khoảng cách gần đến mức Diệp An có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ lồng ngực rộng lớn của anh. Cô đứng sững, hai tay bám chặt vào bậu cửa sổ gỗ. Sự im lặng giữa họ kéo dài, chỉ có tiếng mưa phùn rơi đều trên tán lá chuối ngoài vườn và tiếng trầm cháy tí tách.

Bất chợt, Vũ đưa tay lên. Những ngón tay dài, thô ráp của anh chạm nhẹ vào gáy cô, nơi những lọn tóc con đang bết lại vì ẩm ướt. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến Diệp An rùng mình, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.

"Tóc em ướt hết rồi." Giọng anh trầm xuống, khàn đặc, phả ngay sát bên tai cô. "Nếu không lau khô, đêm nay em sẽ nhức đầu đấy."

Sự tiếp xúc này không hề mang tính chất của một người anh họ quan tâm em gái. Nó mang một sắc thái chiếm hữu, một sự thám thính đầy dục vọng giấu kín dưới lớp vỏ bọc quan tâm. Ngón cái của anh lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm sau gáy, rồi trượt dần xuống hõm cổ. Diệp An nín thở, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Cô nghe thấy tiếng nuốt khan của chính mình, và dường như cả tiếng nhịp tim dồn dập của anh phía sau.

"Anh Vũ... như vậy không tiện đâu." Cô xoay người lại, định lách qua để thoát khỏi vòng vây vô hình này, nhưng hành động đó lại là một sai lầm.

Khi cô xoay lại, cơ thể cô gần như dán chặt vào ngực anh. Đôi mắt Vũ tối sầm lại, sâu thẳm và chứa đựng một thứ khao khát hoang dại mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn ông nào. Anh không lùi lại, mà ngược lại, còn tiến thêm một bước, ép cô lùi sát vào bậu cửa sổ.

Trong bóng tối nhập nhạng của căn phòng, hương trầm quyện cùng mùi cơ thể nam tính của Vũ tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Diệp An có thể thấy rõ từng sợi lông mi, từng đường nét cương nghị trên môi anh. Hơi thở của họ bắt đầu quện vào nhau, nóng hổi và hỗn loạn.

"Cái gì không tiện?" Anh thì thầm, bàn tay anh di chuyển xuống eo cô, siết nhẹ lớp vải len mỏng. "Việc anh lo cho em, hay việc em đang run rẩy trong vòng tay anh?"

Diệp An cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Lý trí hét lên rằng đây là sai trái, là tội lỗi, là sự phản bội lại dòng máu đang chảy trong huyết quản. Nhưng bản năng cơ thể cô lại phản ứng ngược lại hoàn toàn. Sự đụng chạm của anh khiến cô rạo rực, một cảm giác khát khao thầm kín mà bấy lâu nay cô đã cố chôn giấu nay bỗng nhiên bùng cháy dữ dội.

Vũ đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi đang hé mở của Diệp An. Anh không hôn, chỉ nhìn, một cái nhìn đầy sự xâm chiếm như muốn bóc tách từng lớp phòng thủ cuối cùng của cô.

"Em biết không..." Vũ nói khàn khàn, "Mười năm qua, ngôi nhà này yên tĩnh đến đáng sợ. Nhưng khi thấy em bước qua cổng, anh biết rằng sự yên tĩnh đó đã kết thúc rồi."

Bàn tay anh trên eo cô bắt đầu di chuyển, từng chút một, lướt qua đường cong mềm mại của hông, khiến Diệp An không tự chủ được mà phát ra một tiếng rên nhẹ trong cổ họng. Ngay lập tức, cô bừng tỉnh, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy nhẹ vào ngực anh.

"Anh ra ngoài đi... em muốn tắm rửa một chút."

Vũ đứng yên một lúc, đôi mắt vẫn không rời khỏi môi cô. Cuối cùng, anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa vời đầy ẩn ý. Anh lùi lại, trả lại cho cô không gian để hít thở, nhưng cái bóng của anh vẫn bao trùm lấy cô dưới ánh đèn mờ.

"Được, em nghỉ ngơi đi. Lát nữa xuống ăn cơm cùng gia đình. Đừng để mọi người phải đợi... cũng đừng để anh phải lên tìm."

Khi cánh cửa phòng khép lại, Diệp An gần như đổ gục xuống giường. Cô đưa tay chạm lên gáy, nơi hơi ấm từ ngón tay của Vũ vẫn còn sót lại, nóng rát. Mùi hương trầm trong phòng giờ đây dường như đậm đặc hơn, ám ảnh hơn. Cô hiểu rằng, sự trở về này không đơn giản là một cuộc thăm viếng, mà là khởi đầu cho một hành trình tiến vào vùng cấm địa, nơi mà mỗi bước đi đều có thể khiến cô tan xương nát thịt trong cái gọi là tình yêu tội lỗi.

Dưới lầu, tiếng mõ vẫn đều đặn vang lên, như một lời nhắc nhở về những giáo điều khắt khe của dòng họ Trần. Nhưng lúc này, trong tâm trí Diệp An, chỉ còn lại hơi thở nóng hổi và ánh mắt đục ngầu vì khát khao của người đàn ông mang tên Trần Vũ.