Bữa cơm tối tại nhà ngang diễn ra trong một bầu không khí đặc quánh sự quy củ. Những bộ bàn ghế trường kỷ bằng gỗ gụ bóng loáng, những bát đĩa chiết yêu kiểu cổ được sắp xếp ngay ngắn trên chiếc mâm đồng lớn. Ông nội – người đứng đầu dòng họ Trần – ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn của sự nghiêm khắc và quyền uy. Xung quanh là các chú, các bác, những người mà đối với Diệp An, họ không giống người thân cho bằng những pho tượng sống canh giữ nề nếp gia phong.
Diệp An ngồi khép nép ở phía cuối mâm, đôi mắt thủy chung dán chặt vào bát cơm trắng. Cô cảm nhận được một ánh nhìn xuyên thấu từ phía đối diện. Trần Vũ ngồi đó, thản nhiên nhấp một ngụm rượu thuốc, vẻ mặt anh dửng dưng như thể sự va chạm đầy ám muội trong phòng lúc chiều chưa từng xảy ra. Nhưng mỗi khi cô vô tình ngước lên, cô lại bắt gặp tia sáng lân tinh trong mắt anh, một sự nhắc nhở im lặng khiến cô bối rối đến mức đánh rơi cả đôi đũa.
"An này, về lần này định ở lại bao lâu?" Giọng ông nội vang lên, trầm đục nhưng uy nghiêm.
"Dạ, con dự định ở lại hết kỳ giỗ họ, khoảng hai tuần ạ," Diệp An khẽ đáp.
Ông nội gật đầu, đặt bát xuống, rồi hướng mắt về phía Vũ: "Vũ, mấy ngày tới con dọn dẹp lại từ đường, rồi đưa con An nó đi xem lại mấy mẫu ruộng tổ. Nó đi lâu quá rồi, e là cái gốc gác nhà mình cũng sắp quên sạch."
Vũ đặt chén rượu xuống bàn, thanh âm gỗ chạm gỗ vang lên khô khốc. Anh không nhìn ông, mà nhìn thẳng vào Diệp An, môi hơi nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý: "Dạ, con sẽ dạy cho cô ấy biết... thế nào là gốc rễ của nhà mình."
Diệp An rùng mình. Câu nói của Vũ nghe qua thì bình thường, nhưng dưới sự tác động của hương trầm vẫn còn vương vấn trên da thịt, cô cảm thấy nó giống như một lời cảnh báo về sự chiếm hữu.
Sau bữa cơm, ông nội gọi cả hai vào gian thờ chính. Ánh nến lung linh hắt bóng những bức tượng tổ tiên lên vách tường gỗ, khiến không gian trở nên liêu trai và đầy áp lực. Ông chậm rãi mở cuốn gia phả bọc vải điều đỏ thắm, lật đến những trang giấy bản đã vàng ố.
"Hai đứa lại đây."
Diệp An và Vũ bước tới, đứng cạnh nhau trước ban thờ nghi ngút khói. Khoảng cách quá gần khiến cánh tay của Vũ thỉnh thoảng lại cọ xát vào vai cô. Lớp vải áo dài mỏng manh không ngăn được sức nóng từ cơ thể anh truyền sang.
"Nhìn cho kỹ," ngón tay khô gầy của ông nội chỉ vào những dòng chữ Hán mực tàu đen nhánh. "Trần Vũ là cháu đích tôn chi trưởng. Diệp An là con gái chi thứ tư. Dù cách nhau mấy đời, nhưng máu trong người hai đứa là cùng một nguồn cội. Tổ tiên đã định, lễ giáo đã đề, kẻ nào làm hoen ố thanh danh dòng họ này, kẻ đó sẽ không có chỗ dung thân trong đất này, không có tên trên tấm bia này."
Mỗi lời ông nói như một nhát búa đóng vào lòng Diệp An. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở. Sự cấm kỵ được gọi tên một cách trực diện và tàn nhẫn nhất. Đây không chỉ là đạo đức, đây là xiềng xích, là lời nguyền mà họ không bao giờ được phép bước qua.
Diệp An lén nhìn sang Vũ. Anh vẫn đứng đó, gương mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng bàn tay anh đang buông thõng bên hông lại siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sự phản kháng âm thầm của anh mãnh liệt đến mức cô có thể cảm nhận được nó qua bầu không khí xung quanh.
"Con nhớ rồi ạ," Vũ lên tiếng, giọng anh lạnh lẽo nhưng đầy sức nặng.
Khi ông nội đã rời đi, chỉ còn lại hai người giữa gian thờ tĩnh mịch. Ánh nến chập chờn chiếu lên những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt Vũ. Anh tiến lại gần Diệp An, ép cô lùi dần về phía chiếc cột gỗ lớn chạm khắc rồng phượng.
"Em sợ không?" Anh hỏi, giọng thì thầm như hơi gió thoảng nhưng lại đầy ma mị.
Diệp An run rẩy, lưng cô chạm vào bề mặt gỗ lạnh lẽo. "Anh Vũ... ông nội vừa nói... chúng ta là anh em..."
Vũ bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi và khô khốc. Anh đưa tay lên, áp lòng bàn tay nóng hổi vào đôi má đang tái nhợt của cô. Ngón tay cái của anh miết nhẹ lên làn môi đang run rẩy, một hành động đầy vẻ khiêu khích và chiếm đoạt ngay trước mắt bao nhiêu vị tổ tiên đang ngự trên ban thờ.
"Máu mủ à?" Anh cúi xuống, hơi thở nồng mùi rượu thuốc phả vào mặt cô. "Thứ xiềng xích đó chỉ nhốt được những kẻ nhát gan thôi, An ạ. Em nhìn xem, trong đôi mắt em, anh đâu thấy sự thành kính dành cho gia phả. Anh chỉ thấy... sự khao khát."
"Không... không phải..." Diệp An yếu ớt phủ nhận, nhưng cơ thể cô lại phản bội lại lời nói. Khi ngón tay anh trượt từ má xuống cổ, rồi dừng lại ở hàng cúc bấm của chiếc áo dài, cô cảm thấy một luồng điện rạo rực chạy khắp các huyết mạch.
Vũ áp sát hơn, cơ thể cao lớn của anh bao trùm hoàn toàn lấy cô. Trong bóng tối của gian thờ cổ kính, hơi nóng từ hai cơ thể quện lại, tạo nên một sự tương phản đầy nhục cảm với sự lạnh lẽo của những pho tượng gỗ. Anh cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ thanh khiết hòa lẫn với mùi ẩm mục của nhà cổ.
"Dòng máu này là xiềng xích," anh thì thầm, môi chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm dưới tai cô, "nhưng nếu phải xuống địa ngục vì em, anh cũng muốn được cùng em cháy trong ngọn lửa đó."
Một bàn tay anh vòng ra sau eo, siết chặt cô vào sát cơ thể mình, khiến Diệp An cảm nhận được sự cứng rắn và khao khát mãnh liệt của người đàn ông phía sau lớp vải. Sự va chạm da thịt một cách vụng trộm nhưng đầy cuồng nhiệt giữa không gian trang nghiêm nhất của dòng họ tạo nên một cảm giác kích thích tột độ. Đó là sự kích thích của trái cấm, của việc bước qua ranh giới tội lỗi mà không có đường lui.
Diệp An nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, cuốn gia phả kia đã không còn ý nghĩa gì nữa. Sợi dây trói buộc của dòng họ đã thực sự biến thành một loại xúc tu, quấn lấy họ, kéo họ rơi sâu hơn vào vực thẳm của một mối quan hệ không lối thoát.