Sáng hôm sau, mưa phùn đã dứt, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao trải dài trên những cánh đồng xâm xấp nước. Theo lời dặn của ông nội, Vũ đưa Diệp An đi thăm những mẫu ruộng tổ nằm sâu phía sau làng. Nhưng thay vì đi con đường chính đông người qua lại, anh lại dẫn cô đi theo lối mòn băng qua rừng vối già, nơi những tán lá đan xen che khuất tầm mắt của những kẻ tò mò.
Vũ đi phía trước, bóng lưng anh vững chãi che chắn cho cô khỏi những cành gai dại vươn ra lối đi. Diệp An lặng lẽ bước theo sau, đôi mắt không tự chủ được mà dán chặt vào đôi vai rộng và nhịp chuyển động nhịp nhàng của hông anh. Sự đụng chạm ở gian thờ tối qua vẫn còn dư âm như một vết bỏng chưa lành trên da thịt cô, khiến mỗi bước đi cạnh anh đều trở nên nặng nề và đầy xao động.
Họ dừng lại bên một căn chòi nhỏ nằm lẻ loi giữa cánh đồng lúa đang thì con gái. Đây là nơi Vũ dùng làm xưởng vẽ tạm thời để tìm cảm hứng từ thiên nhiên. Bên trong chòi, mùi sơn dầu, mùi lụa mới và mùi cỏ dại quện lại, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với những quy tắc khắc nghiệt của nhà tổ.
"Em vào đi. Anh sẽ chỉ cho em thấy thứ mà gia phả không bao giờ ghi chép," Vũ nói, giọng anh trầm thấp hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá.
Diệp An bước vào trong, mắt cô bị thu hút bởi một bức tranh lụa lớn đang được phục chế dở dang trên giá gỗ. Đó là bức vẽ một người phụ nữ cổ xưa, áo yếm lơi lả, nét mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại chứa đựng một nỗi u uất đến nao lòng.
"Người phụ nữ này là ai?" Diệp An khẽ chạm tay vào mép lụa mát lạnh.
Vũ tiến lại gần, đứng ngay sau cô. "Bà tổ của chúng ta. Người ta nói bà đã yêu một kẻ không nên yêu, và cả đời bị nhốt trong căn buồng tối của ngôi nhà này. Anh đang hồi sinh lại bà, từng nét vẽ một."
Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp An, dẫn dắt những ngón tay cô lướt trên mặt lụa thô ráp. Sự tiếp xúc giữa hai bàn tay khiến Diệp An run lên. Lòng bàn tay Vũ nóng như lửa, bao trọn lấy tay cô, truyền vào đó một luồng điện rạo rực.
"Phục chế lụa không chỉ dùng mắt, mà phải dùng cảm giác," Vũ thì thầm, hơi thở anh phả vào gáy cô, khiến những sợi lông tơ dựng đứng. "Em phải cảm nhận được sự run rẩy của từng thớ vải, giống như cách anh đang cảm nhận sự run rẩy của em lúc này."
Anh xoay người cô lại, ép cô dựa hẳn vào chiếc bàn gỗ dài chứa đầy cọ vẽ và màu sắc. Diệp An hốt hoảng, hai tay cô bấu chặt vào mép bàn, khiến những lọ màu thủy tinh va vào nhau lách cách. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen thẳm, đục ngầu vì một thứ dục vọng không thể che giấu của anh.
Vũ cúi xuống, một tay anh chống lên bàn, tay kia nhẹ nhàng lần theo đường viền cổ áo cao của chiếc áo dài cô đang mặc. Ngón tay anh khéo léo lách qua khe hở giữa hai chiếc cúc bấm, chạm vào làn da mềm mại, mát lạnh phía trong. Diệp An nín thở, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ, đôi môi cô hé mở nhưng không thể thốt ra lời nào.
"Anh Vũ... đừng... ở đây là ngoài đồng..." Cô yếu ớt phản kháng, nhưng bàn tay cô lại không hề đẩy anh ra.
"Không có ai ở đây cả, An ạ. Chỉ có anh, em, và linh hồn của những kẻ tội lỗi đã khuất," Vũ nói khàn đặc. Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ thanh sạch hòa quyện với mùi mồ hôi nhè nhẹ vì đi bộ đường dài.
Sự va chạm da thịt giữa không gian thiên nhiên tĩnh lặng tạo nên một sự kích thích mãnh liệt. Vũ bắt đầu hôn lên cổ cô, những nụ hôn không hề dịu dàng mà mang tính chiếm hữu, để lại những vết đỏ mờ ảo trên làn da trắng ngần. Diệp An cảm thấy đầu gối mình như muốn khuỵu xuống. Cô run rẩy luồn tay vào mái tóc cứng của anh, một hành động nửa như đẩy ra, nửa như muốn kéo anh lại gần hơn.
Cơn gió ngoài đồng thổi mạnh, làm rung chuyển những bức tranh treo trong chòi, tiếng lụa đập vào nhau sột soạt hòa cùng tiếng thở dốc đứt quãng của hai người. Vũ trượt tay xuống eo cô, siết chặt đến mức cô cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể người đàn ông đang áp sát vào mình. Sự ranh giới giữa anh trai và người tình, giữa đúng và sai, giờ đây chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt.
"Em có thấy không?" Vũ thì thầm ngay sát môi cô. "Cơ thể em không biết nói dối. Nó khao khát anh, bất chấp cái họ Trần kia có là xiềng xích đi chăng nữa."
Anh miết nhẹ bờ môi dưới của cô, trước khi chiếm lấy nó bằng một nụ hôn nồng nàn, mang theo vị đắng của thuốc lá và vị ngọt lịm của sự phản bội. Diệp An nhắm nghiền mắt, để mặc mình chìm đắm trong sự đê mê tội lỗi này. Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng mình đã hoàn toàn lạc lối trong mê cung mà Vũ đã giăng ra, một mê cung mà lối ra duy nhất chỉ có thể là sự hủy diệt ngọt ngào.