MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tình Chúng Ta Lại Là Anh Em HọChương 5

Vô Tình Chúng Ta Lại Là Anh Em Họ

Chương 5

1,102 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời vùng Kinh Bắc chuyển mình nhanh chóng, những đám mây đen kịt từ phía chân trời kéo về, nuốt chửng những tia nắng hanh hao cuối cùng. Một cơn mưa rào trái mùa ập đến, dữ dội và bất ngờ như chính những đợt sóng ngầm đang cuộn chảy trong lòng hai người. Vũ nắm chặt tay An, kéo cô chạy vội qua những bờ mương hẹp để trở về nhà tổ trước khi mưa làm ướt sũng lớp áo mỏng manh của cô.

Họ len qua lối cửa sau, nơi dẫn trực tiếp vào khu hậu sảnh – một gian buồng rộng lớn và tối tăm, vốn là nơi cất giữ những đồ đạc cổ không dùng đến. Tiếng mưa rơi trên mái ngói vảy cá vang lên rầm rập, tạo thành một bức tường âm thanh tách biệt họ hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nơi những người trong họ đang lục tục trú mưa ở gian nhà ngang phía trên.

Vũ đẩy cánh cửa gỗ lim cũ kỹ khép lại, then cài sập xuống với một tiếng "cạch" khô khốc. Không gian lập tức chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa hẹp, rọi lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.

An tựa lưng vào cánh cửa, lồng ngực phập phồng vì chạy nhanh. Những giọt nước mưa đọng trên tóc cô bắt đầu chảy dài xuống cổ, thấm vào lớp lụa áo dài, khiến nó trở nên trong suốt và dán chặt vào làn da trắng ngần. Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ mục, mùi bụi bặm của thời gian và mùi hơi đất bốc lên sau mưa. Nhưng nồng đậm hơn cả vẫn là mùi hương cơ thể của Vũ đang vây khốn lấy cô.

Vũ bước tới, cơ thể cao lớn của anh như một bóng đen khổng lồ áp sát, ép cô vào sát bề mặt gỗ thô ráp. Anh không nói một lời nào, chỉ có tiếng thở dập dồn và ánh mắt như hai đốm lửa rực cháy trong bóng tối.

"Anh Vũ... mọi người sẽ... sẽ thấy..." An thốt lên bằng giọng nói đứt quãng, đôi tay cô run rẩy đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của anh.

"Mưa lớn thế này, không ai rảnh rỗi để xuống đây đâu," Vũ hạ thấp giọng, thanh âm khàn đặc và chứa đựng một sự đe dọa đầy quyến rũ. "Mà nếu họ thấy thì sao? Em sợ họ thấy anh hôn em, hay sợ họ thấy em cũng đang run rẩy vì anh?"

Nói rồi, anh đưa tay lên, áp lòng bàn tay nóng rực vào gò má ướt đẫm của cô. Ngón cái của anh miết mạnh lên đôi môi đang hé mở, một sự thám thính đầy dục vọng. An khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ nhoi bị nuốt chửng bởi tiếng mưa rền rĩ bên ngoài. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị sập bẫy, mà kẻ săn mồi lại chính là người cô vừa yêu, vừa sợ, vừa khao khát đến điên cuồng.

Vũ cúi đầu, một nụ hôn nồng cháy và hoang dại giáng xuống. Không còn là sự thăm dò hay vờn đuổi như những lần trước, đây là sự chiếm đoạt hoàn toàn. Lưỡi anh càn quét vào khoang miệng cô, mang theo vị đắng của mưa và vị nóng bỏng của sự khao khát bị kìm nén bấy lâu. An cảm thấy đầu óc mình nổ tung, lý trí cuối cùng tan chảy như sáp trước ngọn lửa. Cô vòng tay qua cổ anh, bấu chặt vào bờ vai rắn chắc, đáp lại nụ hôn của anh bằng một sự tuyệt vọng đầy bản năng.

Trong bóng tối của hậu sảnh, giữa những món đồ thờ tự cổ kính và linh thiêng, sự phản bội dòng máu diễn ra một cách cuồng nhiệt và đau đớn nhất. Bàn tay Vũ không dừng lại ở má, anh trượt dần xuống, luồn qua eo rồi siết chặt lấy hông cô, kéo sát cơ thể cô vào mình cho đến khi không còn một kẽ hở nào. Sự va chạm giữa lớp áo dài lụa mỏng và lớp quần tây thô ráp tạo nên một cảm giác kích thích tột độ, khiến da thịt An rạo rực như bị hàng ngàn mũi kim châm vào.

Vũ dời môi xuống cổ cô, để lại những nụ hôn nóng hổi dọc theo xương quai xanh. Anh thở hắt ra, hơi thở phả vào làn da nhạy cảm của cô: "An... em là trái cấm của anh... dù có chết, anh cũng phải nếm cho bằng được."

Bàn tay anh bắt đầu tìm đến những chiếc cúc bấm bên sườn áo dài của cô. Tiếng vải sột soạt hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc đầy tội lỗi. Mỗi chiếc cúc bật mở là một lớp rào cản đạo đức bị phá vỡ. Khi làn da mát lạnh của cô chạm vào lòng bàn tay nóng hổi của anh, An khẽ cong người, một sự phục tùng ngọt ngào mà cô không thể cưỡng lại.

Bên ngoài, một tiếng sấm rền vang khiến cả ngôi nhà cổ rung rinh. An giật mình, ý thức chợt quay về trong thoáng chốc. Cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã của ai đó trên hành lang phía xa, tiếng gọi nhau í ới của các bà, các cô đang dọn đồ cúng.

Sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với cảm giác đê mê của sự vụng trộm tạo nên một loại khoái cảm cực độ, một thứ adrenaline khiến mạch máu cô căng ra. Cô càng sợ, cơ thể cô lại càng quấn lấy Vũ chặt hơn, như muốn tan chảy vào anh để trốn khỏi thực tại khắc nghiệt này.

Vũ siết chặt eo cô, vùi đầu vào ngực cô, hít lấy hít để mùi hương thiếu nữ thanh khiết đang dần bị nhuốm mùi dục vọng. Trong không gian chật hẹp, u tối của hậu sảnh, họ giống như hai kẻ tử tù đang tận hưởng bữa tiệc cuối cùng trước giờ hành hình.

"Đừng buông anh ra," Vũ thì thầm, giọng nói mang theo sự van nài lẫn chiếm đoạt. "Dưới mái hiên này, trong bóng tối này... chúng ta không có gia phả, chỉ có anh và em."

Cánh cửa gỗ lim cũ kỹ vẫn rung lên bần bật dưới sức ép của gió mưa, che giấu đi bí mật động trời của hai kẻ mang cùng một dòng họ đang điên cuồng chìm đắm vào nhau.