Sáng hôm sau, trận mưa rào đêm qua đã gột rửa mọi bụi bặm trên mái ngói vảy cá, nhưng lại để lại trong lòng Diệp An một mớ hỗn độn không thể gỡ gạc. Cô tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng hẳn, toàn thân rã rời và tâm trí thì tràn ngập những hình ảnh vụn vặt của đêm qua: hơi thở nóng hổi của Vũ, cảm giác thô ráp của cánh cửa gỗ sau lưng, và cái cách mà sự tội lỗi đã biến thành một loại khoái cảm điên rồ.
An nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng vẫn còn run rẩy. Cô không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa. Ngôi nhà này, mùi hương trầm này, và nhất là người đàn ông ấy… họ đang dần nuốt chửng lấy cô.
Cô vội vã thu dọn hành lý trong bóng tối lờ mờ. Những bộ quần áo được tống vào vali một cách hỗn loạn. Diệp An chỉ muốn chạy thật nhanh ra bến xe, bắt chuyến sớm nhất để trở về thành phố, nơi có những tòa nhà cao tầng khô khốc nhưng an toàn, nơi không có gia phả và những nụ hôn mang vị đắng của sự phản bội.
An rón rén kéo vali dọc theo hành lang vắng lặng. Tiếng gỗ sưa già nua thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng "ken két" như lời tố cáo của tổ tiên dưới lòng đất. Khi cô vừa chạm tay vào then cửa ngách để thoát ra phía cổng sau, một bàn tay rắn chắc đột ngột vươn ra từ bóng tối, áp chặt vào cánh cửa, chặn đứng lối đi của cô.
Diệp An giật mình suýt hét lên, nhưng một bàn tay khác đã nhanh chóng bịt chặt lấy miệng cô, kéo cô vào góc khuất sau trụ cột đá.
"Em định đi đâu?"
Giọng nói của Vũ không còn vẻ ma mị như đêm qua, mà lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao. Anh đứng đó, vẫn là chiếc sơ mi đen hơi nhàu nhĩ, đôi mắt đỏ vằn lên vì thiếu ngủ hoặc vì một cơn thịnh nộ đang bị kìm nén.
Vũ buông tay khỏi miệng cô, nhưng cơ thể anh vẫn áp sát, giam cầm cô giữa lồng ngực mình và bức tường đá lạnh buốt. Diệp An hít một hơi run rẩy, đôi mắt rưng rưng nhìn anh.
"Anh Vũ, để em đi. Em... em không làm được. Chuyện đêm qua là một sai lầm, chúng ta điên rồi!"
"Sai lầm?" Vũ lặp lại từ đó với một nụ cười nửa miệng đầy cay đắng. Anh cúi xuống, ép sát gương mặt mình vào sát tai cô, giọng thì thầm nhưng chứa đầy uy lực. "Đêm qua khi em bám chặt lấy vai anh, khi em rên rỉ tên anh trong bóng tối đó... em có thấy nó là sai lầm không? Hay đó là lúc em sống thật nhất với chính mình?"
"Đừng nói nữa!" An nức nở, cô đưa tay lên bịt tai lại, nhưng Vũ đã nắm lấy hai cổ tay cô, ghim chặt chúng lên phía trên đầu cô.
Sự chênh lệch về sức mạnh giữa một người đàn ông trưởng thành và một cô gái yếu đuối khiến Diệp An hoàn toàn bất lực. Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn lột trần mọi lớp phòng thủ cuối cùng. Sự chiếm hữu trong anh giờ đây không còn giấu diếm, nó bùng phát mạnh mẽ sau khi đã được nếm trải "trái cấm" vào đêm trước.
"An à, em có chạy đến chân trời góc bể thì mùi hương của anh cũng đã ám vào da thịt em rồi. Em có thể chạy khỏi ngôi nhà này, nhưng em có chạy khỏi dòng máu đang sôi lên trong người em mỗi khi anh chạm vào không?"
Vũ buông cổ tay cô ra, nhưng thay vào đó, anh luồn tay vào mái tóc dài của cô, thô bạo kéo nhẹ khiến cô phải ngửa cổ lên nhìn anh. Anh nhìn vào đôi môi hơi sưng mọng của cô – dấu tích của trận cuồng nhiệt đêm qua – và một lần nữa, dục vọng lại trỗi dậy đục ngầu trong mắt anh.
"Để em đi... làm ơn..." Diệp An cầu xin, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
"Anh không cho phép." Vũ gằn giọng. "Em về đây là để thuộc về anh. Gia tộc này có thể hắt hủi chúng ta, tổ tiên có thể trừng phạt chúng ta, nhưng anh sẽ không để em trốn thoát một mình."
Anh bất ngờ cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi chuyển dần sang vành tai nhạy cảm. Sự thô bạo ban nãy đột ngột chuyển thành một sự vuốt ve đầy ma mị. Anh cắn nhẹ vào thùy tai cô, khiến Diệp An rùng mình, một luồng điện rạo rực lại bắt đầu lan tỏa dù cô đang vô cùng sợ hãi. Sự phản ứng của cơ thể luôn là thứ phản bội cô một cách tàn nhẫn nhất.
"Anh sẽ đưa em về phòng. Nếu em còn ý định bỏ trốn một lần nữa..." Vũ dừng lại, bàn tay anh trượt xuống gáy cô, bóp nhẹ đầy đe dọa. "...anh sẽ không giữ kẽ như đêm qua nữa đâu. Anh sẽ để cả cái dòng họ này biết em đã quấn lấy anh như thế nào."
Diệp An bàng hoàng nhìn người đàn ông trước mặt. Anh không còn là người anh họ mà cô từng kính trọng, mà là một kẻ điên tình, một con quỷ được giải thoát khỏi xiềng xích của giáo điều. Cô hiểu rằng mình không còn đường lui. Chiếc vali đổ nghiêng trên nền gạch như biểu tượng cho sự thất bại của lý trí.
Vũ thản nhiên cầm lấy vali của cô bằng một tay, tay kia siết chặt lấy eo cô, ép cô phải bước đi theo mình trở lại dãy hành lang tối tăm. Mỗi bước chân trở về phòng như một bước tiến gần hơn đến vực thẳm. Bên ngoài, tiếng gà gáy sáng vang lên xé toạc màn sương, báo hiệu một ngày mới bắt đầu – một ngày mà Diệp An biết mình sẽ chính thức trở thành tù nhân của thứ tình yêu tội lỗi này.