Những ngày sau đó, không khí trong nhà tổ đối với Diệp An chẳng khác nào một mặt hồ phẳng lặng chứa đầy những tảng băng ngầm. Dưới con mắt của ông nội và các bậc bề trên, cô vẫn là đứa cháu gái ngoan ngoãn, hằng ngày phụ giúp việc nhang khói. Nhưng chỉ có cô biết, mỗi khi bóng lưng của Vũ lướt qua hành lang, hay khi ánh mắt anh chạm vào cô giữa bữa cơm, một luồng nhiệt nóng bỏng lại bùng lên, thiêu rụi mọi lớp vỏ bọc mà cô cố công gầy dựng.
Đêm nay là đêm rằm, ánh trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh ngọn cau, hắt xuống sân nhà tổ một màu bạc lạnh lẽo. Diệp An không ngủ được. Mùi hương trầm trong phòng như đặc quánh lại, khiến cô thấy nghẹt thở. Cô khoác thêm chiếc áo choàng mỏng, lặng lẽ bước ra ngoài phía bờ ao sen – nơi nằm ở góc xa nhất của vườn sau, nơi mà ngay cả những tiếng mõ tụng kinh cũng trở nên mờ nhạt.
Hương sen muộn quyện vào hơi nước lành lạnh bốc lên từ mặt ao tạo nên một bầu không khí liêu trai. Diệp An tựa mình vào gốc cây đại già, mắt nhìn chăm chú vào những lá sen xanh thẫm đang đung đưa dưới ánh trăng.
"Em tìm anh, hay đang tìm sự giải thoát?"
Giọng nói của Vũ vang lên từ phía sau bụi nhài, trầm thấp và đầy ám ảnh. Anh bước ra khỏi bóng tối, chiếc áo sơ mi để phanh hai cúc ngực, để lộ khuôn ngực rắn chắc dưới ánh trăng mờ. Diệp An giật mình, nhưng lần này cô không chạy trốn. Có lẽ sâu trong thâm tâm, cô biết mình ra đây chính là để chờ đợi sự xuất hiện này.
"Em chỉ muốn được yên tĩnh," cô nói, giọng nhỏ như tiếng gió.
Vũ tiến lại gần, anh không đứng đối diện mà đứng ngay sau lưng cô, hơi thở anh phả lên đỉnh đầu cô. "Yên tĩnh ở đây là một sự dối trá, An ạ. Dưới mặt nước phẳng lặng kia là bùn lầy, và dưới vẻ đạo mạo của cái dòng họ này là những khao khát mục nát. Chúng ta chỉ đang làm những gì mà máu của chúng ta yêu cầu thôi."
Anh đưa tay ra, vòng qua eo cô, kéo cô lùi lại phía sau cho đến khi lưng cô dán chặt vào lồng ngực anh. Sự va chạm giữa đêm thanh vắng này mang lại một cảm giác kích thích mãnh liệt hơn bao giờ hết. Diệp An cảm nhận được sự cứng rắn của những khối cơ thịt phía sau lớp áo mỏng, và cả nhịp tim đập mạnh mẽ, đều đặn của người đàn ông đang chiếm hữu lấy mình.
"Nhìn kìa," Vũ thì thầm, tay anh chỉ xuống mặt nước ao đang xao động. "Trăng tròn thì đẹp, nhưng ánh trăng dưới nước lại tan nát mỗi khi có gió. Giống như em vậy... cứ cố giữ vẻ ngoài hoàn hảo, nhưng chỉ cần anh chạm nhẹ, em sẽ tan chảy."
Bàn tay anh trượt lên trên, nhẹ nhàng vén lớp tóc mây sang một bên để lộ bờ vai trần dưới ánh trăng. Vũ cúi xuống, môi anh lướt nhẹ từ vành tai xuống hõm cổ, một sự vuốt ve chậm rãi đến mức tàn nhẫn. Diệp An khẽ ngửa cổ ra sau, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ đôi môi mọng. Cô cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một cú chạm nữa là sẽ đứt tung.
Sự cấm kỵ và nỗi sợ bị phát hiện giữa không gian trống trải này khiến cảm xúc của họ bùng nổ. Vũ xoay người cô lại, ép cô vào gốc cây đại xù xì. Ánh trăng soi rõ gương mặt anh – một gương mặt đầy vẻ hoang dại và đê mê. Anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng nàn, mang theo cả vị thanh khiết của hương sen và vị mặn mòi của những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán.
Bàn tay Vũ không còn giữ kẽ, anh luồn vào bên trong lớp áo choàng của cô, vuốt ve dọc theo đường cong của mạn sườn. Làn da tiếp xúc với lòng bàn tay thô ráp của anh tạo nên một sự tương phản đầy nhục cảm. An cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, đôi tay cô không tự chủ được mà bám chặt lấy vai anh, kéo anh lại gần hơn, như muốn khảm cả cơ thể mình vào anh.
Trong khoảnh khắc đó, thiên nhiên xung quanh dường như cũng đang đồng lõa với họ. Tiếng côn trùng rên rỉ, tiếng lá cây xào xạc, và ánh trăng lung linh trên mặt ao sen… tất cả đều trở thành phông nền cho một cuộc giao hoan đầy tội lỗi nhưng cũng đầy nghệ thuật.
"Đừng... Vũ... có người..." An thầm thì trong hơi thở đứt quãng khi bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống phía dưới vạt áo dài.
"Suỵt... chỉ có anh và em thôi," Vũ nói khàn đặc, đôi mắt anh đục ngầu vì dục vọng đạt đến đỉnh điểm. "Dưới ánh trăng này, không có anh em, không có họ hàng. Chỉ có hai linh hồn đang khao khát được thuộc về nhau."
Sự liều lĩnh của Vũ như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên một phiến đá lớn bên bờ ao, nơi bóng của những tán cây che khuất họ khỏi những ánh mắt soi mói từ phía nhà chính. Dưới ánh trăng mờ ảo, giữa hương sen thơm ngát, ranh giới cuối cùng của đạo đức dường như đã bị xóa nhòa hoàn toàn bởi tiếng gọi của bản năng và tình yêu lầm lỗi.
Đêm rằm hôm ấy, ao sen nhà tổ chứng kiến một bí mật động trời, một sự quấn quýt không rời của hai kẻ sẵn sàng phản bội cả thế giới để được tan vào nhau trong một nụ hôn dài bất tận.