Cuối tháng tám, tại Hoa Quốc.
Trong đại sảnh tiệc xa hoa, hoa tươi được trang trí ở khắp nơi.
Âm nhạc du dương vang khắp không gian, những vị khách ăn diện lộng lẫy cùng nâng ly rượu vang trong bộ dáng lịch sự nhất, vừa trò chuyện vừa tán thưởng buổi tiệc đính hôn long trọng.
Nguyễn Thất đứng nép trong một góc, ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang Từ Hướng Dương đang trò chuyện không xa.
“Anh Từ, bệnh tình của bố tôi… anh có cách nào giúp không? Ông ấy mất ngủ nửa tháng rồi. Tôi đã mời rất nhiều chuyên gia mà chẳng ai chữa được.”
Một người đàn ông trung niên cau mày, giọng khổ sở.
Từ Hướng Dương mỉm cười, rồi nói:
“Đúng là căn bệnh đó có hơi khó, nhưng không phải không có thuốc điều trị. Vương tổng, tôi muốn giới thiệu cho anh một người. Cô ấy là chuyên gia trong lĩnh vực này.”
Vương tổng vội gật đầu:
“Rất mong được chiếu cố, cho hỏi là ai vậy.”
Từ Hướng Dương khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía Nguyễn Thất:
“Tôi có một người em, mới đến Đế Đô không lâu. Tay nghề em ấy rất cao, chắc chắn chữa được bệnh cho lão gia nhà anh.”
“Cái này…” Vương tổng lộ vẻ khó xử.
Sở dĩ ông tìm tới Từ Hướng Dương là vì danh tiếng và thực lực của anh. Còn người em của anh…
“Anh Từ, mạo muội cho tôi hỏi… người em của anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười chín thôi.” Từ Hướng Dương giơ tay chỉ, “Đó, cô ấy kìa.”
Vương tổng nhìn theo, rồi lập tức ngẩn người.
Cô gái nhỏ thật sự rất đẹp.
Đôi mắt phượng hơi nhếch, khóe mắt có một nốt ruồi lệ tăng thêm vài phần bí ẩn. Khóe môi đỏ mềm cong nhẹ, khuôn mặt nhỏ xinh tinh tế đến mức khiến người ta không rời nổi mắt.
Với gương mặt ấy, lẽ ra phải quyến rũ lắm. Thế mà đôi mắt cô ấy lại trong veo, vừa thuần khiết vừa yêu mị, nhìn mãi không thấy chán.
Nếu là bình thường, Vương tổng nhất định sẽ thưởng thức kỹ càng vẻ đẹp thế này.
Nhưng hôm nay… nhưng mà cô gái này quá trẻ.
Mười chín tuổi? Đừng nói chữa bệnh, không biết có thể phân biệt được các loại thuốc với nhau không nữa.
Vương tổng thất vọng thu mắt, cố nở nụ cười:
“Y thuật của người em của anh, tôi tin chứ. Nhưng bố tôi ông ấy rất cứng đầu, ông ấy chỉ chịu cho mỗi anh chữa. Ông ấy còn nói nếu không phải anh thì ông sẽ không chữa nữa. Nên… anh xem…”
Lời còn chưa dứt, tiếng hét chói tai đột ngột vang lên, xé toạc bầu không khí.
“Aaaa! Gϊếŧ người!”
Trên sân khấu, một người đàn ông trung niên đang kề dao vào cổ cô dâu tương lai.
Anh ta thấy chú rể và mọi người lao tới thì lập tức siết chặt con dao rồi gì sát vào cổ cô gái.
“Bọn mày đứng im! Không là tao gϊếŧ con bé này!”
“Được được! Tôi không tiến tới nữa, anh đừng kích động.”
Chú rể căng thẳng đến mức run rẩy, ánh mắt không dám rời khỏi hung thủ.
“Anh muốn gì? Anh nói đi, tôi sẽ cho anh hết.”
Người đàn ông nghiến răng, gằn từng chữ:
“Tần Quốc Chí nó hại tao tán gia bại sản! Tao phải kéo con gái nó xuống địa ngục cùng tao!”
Tiếng hét còn vang, thì lưỡi dao đã bổ xuống ngực cô dâu.
Chú rể phát điên lao vυ"t lên sân khấu.
Nhưng quá chậm.
Lưỡi dao chỉ còn cách trái tim cô dâu bằng một cái chớp mắt…
Soẹt!
Một tia sáng bạc xẹt qua.
Người đàn ông gào thét dữ dội.
“Aaaaaaa!!!”
Con dao vốn nằm trong tay phải, không biết từ lúc nào lại đâm thẳng vào cánh tay trái của hắn. Máu bắn tung tóe, vương đầy lên váy cưới trắng tinh.
Cô dâu đứng chết lặng, đôi mắt mở to vì hoảng sợ.
Đúng lúc ấy, một làn hương khẽ phả qua.
Một bóng người lao như gió qua đám đông, xuất hiện ngay trên sân khấu chỉ trong chớp mắt.
Đôi chân dài của cô gái vẽ một đường cung trong không trung. Mũi giày gắn đá lấp lánh bay nhanh như tia chớp, đá thẳng vào vai gã đàn ông.
Nhìn nhẹ như gẩy, nhưng lực mạnh đến mức gã cao hơn mét tám bị đá bay khỏi sân khấu.
Cô dâu theo quáng tính bị kéo ngã người ra sau.
Sân khấu rất cao, nhưng họ lại đang đứng ở mép. Nếu rơi xuống… ít nhất cũng phải gãy xương.
Tiếng hét thất thanh vang lên bốn phía.
Cô dâu nhắm chặt mắt, tuyệt vọng chờ cú rơi.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một bàn tay mềm nhưng vững vàng túm lấy cổ tay cô.
Rồi một lực mạnh kéo ngược lại. Vòng eo cô được ôm chặt, cả người bị kéo lên, an toàn trở lại sân khấu.
“Tiểu Di!”
Chú rể lăn lộn chạy tới.
Tần Khinh Địch mở mắt, hoang mang đến mức như mơ.
Cô chưa chết?
Cũng không gãy tay hay chân?
Cô không bị thương?
Cô ngơ ngác nhìn cô gái trẻ đã cứu mình Nguyễn Thất.
“Cô…”
Tần Khinh Địch chưa kịp nói hết câu thì bị chú rể ôm chặt, khóc như mưa:
“Em làm anh sợ chết mất! Nếu em xảy ra chuyện thì anh sống làm sao đây!”
Tần Khinh Địch bị siết đau đến nghẹt thở, đành quay đầu, gửi cho Nguyễn Thất ánh mắt xin lỗi.
Nguyễn Thất chỉ cười nhẹ, phủi bụi trên váy rồi định rời đi.
Nhưng giữa đám đông, bỗng có người hét lên:
“Lão gia!”
“Lão gia Tần ngất rồi!”
Sắc mặt nhà họ Tần lập tức thay đổi.
Tim của Lão gia Tần vốn rất yếu, vài tháng trước vừa trải qua cuộc phẫu thuật lớn, bác sĩ dặn không được để bản thân bị kích động mạnh. Nhưng hôm nay cháu gái của ông suýt thì bị gϊếŧ, làm ông bị dọa đến ngất xỉu.
“Gọi bác sĩ! Lục Hành đâu? Mau gọi anh ấy tới đây!”
Lục Hành bác sĩ riêng của nhà họ Tần chạy tới.
Anh kiểm tra rồi lập tức tái mặt:
“Lão gia sắp không được rồi! Ở đây không đủ thiết bị để cứu chữa, nếu đưa đến bệnh viện kịp thì còn có thể… gặp mặt lần cuối.”
Câu nói như bản án tử khiến cả nhà Tần rụng rời.
Tần Khinh Địch òa khóc, ngồi phịch xuống nắm lấy tay ông nội.
Giữa tiếng hỗn loạn, một giọng nói dịu dàng vang lên:
“Ông ấy còn cứu được mà. Sao các người lại khóc.”
Tần Khinh Địch ngẩng lên, thấy người vừa nói chính là Nguyễn Thất.
“Ý của cô là…?” Giọng cô run rẩy.
Nguyễn Thất không đáp.
Cô đặt ngón tay lên cổ tay Lão gia Tần rồi bắt mạch, xong xuôi cô rút ra một cây kim bạc không biết từ đâu.
Lục Hành vừa quay lại liền nhìn thấy, anh lập tức hoảng sợ lao đến giữ tay cô:
“Cô làm gì đấy!”
Tiếng quát khiến mọi người đều nhìn sang.
Ai nấy đều tái mặt khi thấy cây kim bạc trong tay Nguyễn Thất.
“Tôi… tôi…”
Bố của Tần Khinh Địch cố giữ lễ nghĩa vì cô là người cứu con gái ông, nhưng vẫn dè dặt:
“Cháu gái, ở đây không phải chỗ để đùa đâu. Cháu…”
“Cháu không đùa. Cháu đang cứu người. Ông ấy còn cứu được.”
Lời ông Tần nghẹn lại. Ông nhìn sang Lục Hành.
Lục Hành lạnh lùng:
“Tôi làm bác sĩ hơn hai mươi năm rồi. Dù tôi không dám nói là tôi giỏi nhất, nhưng tôi không bao giờ xem người còn sống thành người chết. Lão gia, rất tiếc là không còn cứu được nữa.”
Mọi người đồng loạt nhìn Nguyễn Thất bằng ánh mắt nghi ngờ.
Còn cô thì bình thản, khẽ búng cây kim bạc trong tay rồi nói:
“Anh cứu không được… không có nghĩa tôi cũng cứu không được.”
Nói rồi, cô hất tay Lục Hành ra.
“Tránh ra. Để tôi cứu người.”
Cây Kim bạc đâm xuống nhanh đến mức ai cũng hoa cả mắt.
Bố của Tần Khinh Địch hoảng hốt định lao tới cản.
“Xin ông Tần đợi một chút.”
Một giọng nam dịu dàng vang lên.
Từ Hướng Dương chen qua đám đông bước tới. Anh nhìn Nguyễn Thất một cái, xác định cô không bị thương rồi mới cúi chào ông Tần.
Ông Tần nhận ra anh ngay.
Từ Hướng Dương truyền nhân của gia tộc y học danh tiếng, ông nội và bố mẹ anh đều là chuyên gia y học. Nghe nói tổ tiên của họ từng là ngự y trong hoàng cung thời trước.
Còn anh khi mới ba mươi tuổi đã vượt qua thành tựu của cả gia đình.
Vừa nhìn thấy Từ Hướng Dương, Ông Tần sáng bừng hi vọng.
“Bác sĩ Từ! Xin anh… hãy cứu bố tôi!”
Từ Hướng Dương khẽ lắc đầu:
“Xin lỗi. Tôi không cứu được.”
Hi vọng vừa lóe lên lập tức rơi xuống vực thẳm.
“Nhưng người em của tôi thì cứu được.”
Từ Hướng Dương nói tiếp.
Ông Tần nghẹn họng:
“Xin hỏi… người em anh là ai?”
Từ Hướng Dương chỉ về phía sân khấu:
“Ngay kia kìa. Nguyễn Thất.”
Ông Tần ngơ người.
Cô gái trẻ măng ấy à… sao lại là người em của Từ Hướng Dương được chứ?
“Bác sĩ Từ… cô ấy…”
“Xin Ông Tần cứ yên tâm.”
Từ Hướng Dương nho nhã mỉm cười.
“Em ấy nói cứu được… thì chắc chắn sẽ cứu được.”