Tuy miệng nói vậy, nhưng Ông Tần vẫn thấp thỏm không yên.
Nguyễn Thất trông quá trẻ, hoàn toàn không giống một bác sĩ có y thuật cao siêu.
Ông còn đang do dự thì Tần Khinh Địch, người vẫn quỳ bên cạnh ông nội, bỗng nhẹ giọng nói:
“Để cô ấy thử đi.”
“Tiểu Di, con…” Ông Tần khẽ cau mày.
“Cô ấy vừa cứu con, biết đâu cũng cứu được ông thì sao. Dù sao ông cũng đã ra thế này rồi, tình trạng có thể xấu hơn được sao?”
Giọng Tần Khinh Địch khản đặc.
Ông Tần không thể phản bác.
Con gái ông nói đúng. Đã đến mức này rồi, còn gì tệ hơn nữa.
Được ông ngầm đồng ý, mọi người cũng không dám cản nữa.
Cả phòng tiệc lặng như tờ, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Ánh mắt mọi người đều dồn lên người Nguyễn Thất, đặc biệt là nhà họ Tần. Họ nhìn chằm chằm từng động tác của cô, như sợ bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Thời gian trôi từng giây từng phút.
Tim mọi người treo càng lúc càng cao.
Đến khi Nguyễn Thất khẽ thở ra một hơi.
Cô cắm xong mũi kim cuối cùng.
Dưới ánh mắt đổ dồn của mọi người, cô rút từ đâu đó ra một viên thuốc nhỏ bằng hạt gạo, màu xanh lục.
Cô bẻ nhẹ hàm Lão gia Tần, chuẩn bị nhét vào.
“Khoan đã!”
Lục Hành vội vàng đi tới rồi quát lên.
Nguyễn Thất quay lại, đôi mắt phượng nghiêng nghiêng, ánh nhìn rõ ràng khiến Lục Hành giật mình trong một thoáng. Anh ho nhẹ, rồi hỏi:
“Đó là thuốc gì? Đã qua kiểm định của cục y dược chưa?”
Nguyễn Thất không trả lời.
Cô chỉ hất mắt nhìn Từ Hướng Dương một cái, rồi đẩy tay Lục Hành ra và thả viên thuốc vào miệng ông.
Mặt Lục Hành xanh mét:
“Cô!”
“Bác sĩ Lục.”
Từ Hướng Dương kịp thời mở miệng. Anh bước đến, vỗ nhẹ vai đối phương.
“Thuốc của em tôi không có vấn đề gì đâu. Anh cứ yên tâm đi.”
Lục Hành há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi.
Trong giới y học, anh tin vào năng lực và danh tiếng của Từ Hướng Dương.
Thế nhưng, anh vẫn hơi lo.
Viên thuốc nhỏ kia nhìn một phát là biết ngay đó là hàng ba không, liệu chắc chắn không phải… là thuốc độc chứ?
Cho Lão gia Tần uống xong, Nguyễn Thất liền đứng lên, động tác ung dung rồi nói:
“Đợi mười phút nữa, ông ấy sẽ tỉnh lại.”
Mọi người nhìn cô với vẻ khó tin.
Người vừa bị tuyên bố gần như không còn khả sống xót… sao có thể tỉnh trong mười phút nữa?
Đùa gì vậy?
Nhưng Nguyễn Thất chẳng quan tâm họ nghĩ gì.
Cô xô nhẹ đám đông, đi thẳng đến sofa rồi thoải mái ngồi xuống, đưa tay lấy trái cây trong khay ăn từng miếng một.
Cả phòng: “…”
Cô đói đến mức này luôn à? Đây là lúc ăn trái cây sao?!
Mọi người chỉ biết câm nín lắc đầu, còn nhà họ Tần thì chẳng dám chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Lão gia Tần nằm trên sàn.
Một phút… hai phút… ba phút…
Không biết trôi qua bao lâu, Lão gia Tần bỗng há miệng, hít mạnh một hơi, rồi ho dữ dội.
Cả nhà họ Tần trợn to mắt.
Sống… sống rồi?!
Thật sự được cứu sống rồi!!!
“Ông ơi!”
Tần Khinh Địch òa khóc, nắm chặt tay ông.
“Ông mở mắt ra nhìn con đi!”
Mi mắt Lão gia Tần run lên vài cái rồi từ từ mở ra.
“Tỉnh rồi! Ông tỉnh rồi!”
Ông Tần mừng đến đỏ cả mặt. Ông chạy thẳng về phía Nguyễn Thất với vẻ rối rít:
“Cô… cô Nguyễn, bố tôi… ông ấy…”
“Cứu tỉnh lại chỉ là bước đầu thôi.”
Nguyễn Thất nhấp ngụm nước trái cây, rồi gật cằm về phía lão gia Tần.
“Đưa ông ấy vào viện ngay đi. Ở đó sẽ điều trị lâu dài.”
Bữa tiệc đính hôn kết thúc trong hỗn loạn.
Nhân lúc nhà họ Tần cuống quýt cả lên, Nguyễn Thất lặng lẽ chuồn đi.
Không lâu sau, một chiếc xe điện nhỏ màu xanh trắng chở cô rời khỏi khách sạn.
Cùng lúc đó, một chiếc Maybach đen lướt qua, dừng lại ngay trước cửa khách sạn.
Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông cao lớn, khí thế mạnh mẽ như mang theo cả gió lạnh, bước xuống.
Anh ngẩng đầu, đôi mắt lạnh sắc bén như chứa ánh sao. Sải chân thẳng dài và mạnh mẽ, anh nhanh chóng đi về phía thang máy.
Quản lý khách sạn khi nghe tin liền chạy đến. Khi vừa nhìn thấy bóng lưng người đàn ông, ông ta suýt ngã quỵ vì sợ.
Ông vội chạy tới, khom người cung kính:
“Thiếu gia… Thiếu gia Cửu.”