Người đàn ông chỉ “ừ” một tiếng rất nhẹ rồi bước thẳng vào thang máy, ánh mắt không lệch một li.
Quản lý khách sạn lập tức chạy theo.
Vài giây sau, thang máy dừng ở tầng tám.
Người đàn ông rảo bước ra, đôi chân dài thẳng tắp không dừng lại dù chỉ một nhịp, đi thẳng về phía sảnh tiệc.
Lúc này, bên trong chỉ còn vài người nhà họ Tần cùng chú rể Bạch Dự Thần và bố mẹ anh ta.
Người đàn ông bước vào. Ánh mắt lạnh lẽo như có ánh sao quét qua cảnh tượng hỗn độn, hàng lông mày sắc bén khẽ nhíu lại.
“Tiểu Tứ.”
Giọng anh trầm thấp và dễ nghe.
Đang trao đổi với nhân viên khách sạn, Bạch Dự Thần nghe tiếng liền sững người.
Anh vội quay lại.
“Anh… Anh Cửu?!”
Bạch Dự Thần chạy mấy bước đến trước mặt người đàn ông, kinh ngạc nhìn anh như không tin nổi.
“Anh không phải đang ở nước ngoài sao?!”
Hai chữ “Anh Cửu” vừa buông, sắc mặt toàn bộ nhân viên đều biến đổi.
Ở Đế Đô này, người duy nhất được thiếu gia nhà họ Bạch gọi là Anh Cửu… chỉ có người của nhà họ Tịch.
Tịch Cửu đáp nhàn nhạt:
“Tôi mới về một tiếng trước thôi.”
Trong lòng Bạch Dự Thần bỗng dâng lên cảm giác ấm áp:
“Anh Cửu bận đến mức thời gian ngủ còn chẳng có, vậy mà lần này vẫn cố chạy về chỉ để dự lễ đính hôn của em à.”
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Tịch Cửu hỏi.
Bạch Dự Thần kể nhanh:
“Lễ kết hôn của em có chút rắc rối. Bố vợ tương lai của em có đối thủ cạnh tranh, hôm nay hắn mang dao lẻn vào lễ đường, suýt nữa là làm Tiểu Di bị thương rồi.
Ông nội Tiểu Di bị dọa nên lên cơn đau tim. May là có cô Nguyễn, y thuật cô ấy cực giỏi, không chỉ cứu ông mà còn khống chế luôn tên kia.
À phải rồi, em sắp đến bệnh viện thăm ông nội. Anh đi cùng em nhé?”
“Được.”
Lúc này Nguyễn Thất ohi chiếc xe điện nhỏ rời khỏi khách sạn.
Đúng giờ trưa nên đường phố đông người và xe.
Đèn đỏ bật sáng. Cô chống một chân xuống đất, đứng chờ cùng nhóm người phía trước.
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện và che phủ trên đỉnh đầu của cô.
Trong lúc mọi người đang kêu thất thanh, Nguyễn Thất bỗng ngẩng đầu.
Một vật thể màu trắng đang rơi xuống mỗi lúc một nhanh.
Rồi…
“Cốp!”
Một tiếng vang lớn!
Cơn đau buốt lan nhanh từ đỉnh đầu cô.
Trước khi hôn mê, Nguyễn Thất còn kịp nhìn rõ hung thủ khiến cô bất tỉnh hình như… là một cái bô...
Bệnh viện Nhân Dân số 1 Đế Đô.
Xe cấp cứu phanh gấp trước cửa phòng cấp cứu. Vài y tá lao tới đẩy cáng xuống.
“Bác sĩ, nhanh lên, cô bé này bị vật nặng rơi trúng đầu hiện đang bất tỉnh!”
Khung cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Cũng phải khá lâu sau, người nằm trên cáng mới được đưa vào phòng bệnh.
“Chỉ là chấn động não nhẹ thôi, lát nữa sẽ tỉnh. Gọi người nhà đến đóng viện phí.”
Bác sĩ và y tá lần lượt rời khỏi phòng khiến không gian trở lại yên ắng.
Họ không thấy rằng, ngay sau khi họ rồi đi, cơ thể trên giường bệnh khẽ run nhẹ.
Hơi thở nhẹ nhàng… bắt đầu dừng lại.
“Ơ? Mình… lỡ va đập một tí thôi mà đã khiến con bé mất mạng rồi à?”
Một giọng nói mà người thường không thể nghe thấy vang lên trong phòng.
“Trời ạ, mạng con người thời hiện đại yếu thật đấy. Thôi thôi, coi như cô bé kiếm được món hời vậy.”
[Kích hoạt Hệ thống Tạo Sao, tự động liên kết với chủ thể!]
[Năm… bốn… ba… hai… một khởi động lại sinh mệnh.]
Giọng nói tan dần.
Đôi mắt phượng trên giường khẽ run, rồi từ từ mở ra.
Nguyễn Thất ngơ ngác nhìn trần nhà trắng xóa.
Tôi là ai?
Đây là đâu?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ba câu hỏi như tiếng vọng vang lên trong đầu.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở.
“Tiểu Thất!”
Giọng nói quen thuộc khiến cô hoàn hồn. Cô chớp mắt, vừa định ngồi dậy thì đã bị người bước vào ấn xuống.
“… Anh Dương, em không sao đâu.”
Từ Hướng Dương nhìn cô từ trên xuống dưới, căng thẳng đến mức không thở nổi. Mãi lâu sau anh mới thở phào.
May quá… em không mất trí nhớ.
“Sao lại ra nông nỗi này? Đang yên đang lành sao lại vào viện? Anh vừa về tới nhà thì mẹ của em gọi, làm anh giật cả mình.”