Y tá trong bệnh viện tìm được số liên lạc của mẹ Nguyễn Thất trong điện thoại của cô.
Mẹ cô đang ở xa, nghe tin con gái nhập viện thì hốt hoảng lập tức gọi cho Từ Hướng Dương đang ở Đế Đô.
Từ Hướng Dương biết tin Nguyễn Thất bị đưa vào bệnh viện thì tim như ngừng đập.
Anh vội chạy tới, đến mức dép lê anh cũng chẳng kịp đổi.
Dù gì đây cũng là đứa em mà thầy của anh thương nhất. Nếu em ấy xảy ra chuyện gì… chắc anh sẽ bị lột da rồi treo lên cột cờ mất.
“Em cũng không nhớ rõ.”
Nguyễn Thất xoa xoa thái dương đang nhói lên, cố gắng nhớ lại.
“Khi em đang chờ đèn đỏ, tự nhiên có thứ gì đó rơi từ trên trời xuống, rơi đúng ngay đầu em.”
Từ Hướng Dương: “…”
Trần đời sao tôi lại có đứa em xui thế nhỉ?
“Bây giờ em ổn là tốt rồi. Em cứ nghỉ ngơi đi, anh đi làm thủ tục nhập viện.”
Anh đứng dậy định ra ngoài thì Nguyễn Thất vội gọi:
“Anh Dương, đừng. Em chỉ là chấn động não nhẹ thôi, em tự châm cứu cho bản thân vài kim là xong, không cần phải nằm viện.”
Nói rồi, không biết từ đâu cô rút ra một cây kim bạc, cô còn chẳng thèm nhìn, cứ thế cắm thẳng vào huyệt trên đỉnh đầu.
Từ Hướng Dương: “…”
Anh thật sự… quá mệt mỏi.
Anh day trán, bất đắc dĩ:
“Vậy anh đi thanh toán đã. Em ngồi yên đấy nhé, anh quay lại rồi mình về.”
Từ Hướng Dương rời đi.
Nguyễn Thất thì khoan thai mang giày, xuống giường.
Cô đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh trống trải, thần sắc hơi mơ màng.
Hình như lúc cô ngất, bên tai có ai đó nói chuyện…
Chẳng lẽ là mơ?
Cô xoa đầu, rồi bước dần ra hành lang.
Khép cửa phòng lại, cô tựa vào tường vừa châm cứu vừa chờ Từ Hướng Dương.
Tiếng bước chân vang lên từ xa, kèm theo nhiều giọng nói trò chuyện.
“Ơ? Cô Nguyễn? Là cô Nguyễn đây sao?!”
Nguyễn Thất nhìn sang.
Hóa ra là nhóm người nhà họ Tần cô vừa gặp hồi sáng.
Thì ra Lão gia Tần cũng được đưa đến bệnh viện này.
Cô khẽ chớp đôi mắt phượng, rồi lễ phép gật đầu:
“Ông Tần, Tần tiểu thư.”
Thấy cô, ánh mắt Tần Khinh Địch sáng rực.
Cô chạy tới ngay, ánh nhìn lướt qua băng dán trên trán Nguyễn Thất, lo lắng hỏi:
“Cô Nguyễn, cô bị sao vậy?”
“Đầu tôi chỉ bị va đập một chút trên đường thôi, không nghiêm trọng đâu.”
Nguyễn Thất nhìn cô một cái, đôi mắt cong lên theo nụ cười mềm nhẹ.
“Sắc mặt Tần tiểu thư tốt hơn nhiều rồi.”
Tần Khinh Địch đỏ mặt, đang định nói gì đó thì từ góc hành lang xuất hiện hai người đàn ông.
Một mặc vest trắng chính là vị hôn phu Bạch Dự Thần.
Người còn lại cao lớn và khí thế mạnh hơn hẳn, mỗi bước đi đều toát ra uy lực khó che giấu.
Tần Khinh Địch thấy anh ta thì nụ cười vụt tắt, cổ rụt lại đầy sợ sệt:
“Anh… Anh Cửu…”
Tịch Cửu chỉ đáp một tiếng “ừ” lạnh nhạt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua mọi người.
Đến khi nhìn thấy Nguyễn Thất ánh mắt anh dừng hẳn.
“Ơ, đây là cô Nguyễn phải không?”
Bạch Dự Thần vừa nhìn thấy cô liền vui vẻ.
Cô gái đã cứu vợ sắp cưới của anh, sao anh không có ấn tượng được.
Anh chạm nhẹ vào cánh tay Tịch Cửu, nhiệt tình giới thiệu:
“Anh Cửu, đây là cô Nguyễn mà em nói với anh. Nhờ cô ấy mà ông nội và Tiểu Di mới thoát nạn.
Cô Nguyễn, đây là một người anh của tôi Tịch Cửu.”
Nguyễn Thất nhìn Tịch Cửu, rồi khẽ gật đầu:
“Chào anh.”
Biểu cảm của nhà họ Tần lập tức trở nên kỳ lạ.
Ở Đế Đô, chỉ cần nghe hai chữ “Tịch Cửu”, ai cũng hoặc là kinh hãi hoặc là kính trọng.
Còn cô Nguyễn… nhìn chẳng giống người biết anh ta là ai.
Bạch Dự Thần thì chẳng để ý, vẫn hào hứng kể lại chuyện cô cứu Lão gia Tần.
Anh không nhận ra từ lúc xuất hiện đến giờ, ánh mắt của Tịch Cửu chưa từng rời khỏi Nguyễn Thất.
“Cô Nguyễn quê ở đâu?”
Tịch Cửu bỗng hỏi.
Bạch Dự Thần nghẹn một hơi.
Đôi mắt anh trợn lớn đến mức như muốn rơi ra ngoài.
Anh Cửu chủ động nói chuyện… với phụ nữ?
Chẳng lẽ…
Anh ấy để ý cô Nguyễn rồi?