MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Số 1Chương 5

Vợ Tôi Là Số 1

Chương 5

704 từ · ~4 phút đọc

Bạch Dự Thần hơi hoảng.

Nguyễn Thất cũng thoáng bất ngờ, không hiểu vì sao Tịch Cửu đột nhiên hỏi vậy.

“Nhà tôi ở Bạch Thành…”

Cô hơi nghiêng đầu, giọng mang vài phần nghi hoặc.

“Anh Tịch hỏi để làm gì ạ?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Tịch Cửu khẽ lay động.

“Không có gì. Tôi chỉ tiện miệng thôi.”

Anh ngừng lại một chút rồi ném thêm câu thứ hai:

“Cô Nguyễn năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Bạch Dự Thần…

Nhà họ Tần thì đồng loạt sợ đến cứng người.

Hôm nay Anh Cửu bị gì vậy?

Bị ai nhập vào à?!

Nguyễn Thất thì đầy dấu hỏi trong đầu.

Cô chớp đôi mắt phượng, mơ hồ hỏi:

“Tôi…”

“Tiểu Thất? Sao em ra ngoài rồi?”

Từ Hướng Dương vừa đóng tiền xong quay lại đã thấy cô đứng ở hành lang.

Anh lập tức sải bước đến, mặt nghiêm nghị trách:

“Anh bảo em đừng đi lung tung rồi mà. Đầu của em vừa bị hỏi thăm xong còn chưa khỏi, nhỡ lại bị tái phát thì sao?”

Dòng suy nghĩ của Nguyễn Thất bị cắt ngang.

Câu hỏi của Tịch Cửu lập tức bị cô quăng ra sau đầu.

Cô cười với Từ Hướng Dương, giọng mềm như kẹo:

“Em nằm mãi một chỗ chán quá nên em muốn ra hít thở chút thôi mà…”

Nói rồi, cô kéo nhẹ tay áo anh như mèo con làm nũng.

Cây kim bạc trên đầu cô khẽ rung rung như cái tua rua.

Từ nhỏ Từ Hướng Dương đã không chịu nổi cảnh Đứa em này làm nũng.

Anh nhìn cô vài giây rồi thở dài:

“Con nhóc này…”

Lắc đầu xong, anh mới để ý có người đứng xung quanh.

Anh lịch sự gật đầu:

“Ông Tần, Tần tiểu thư, anh Bạch.”

Khi ánh mắt anh lia sang Tịch Cửu, anh hơi khựng lại:

“Anh Tịch?”

Giọng anh mang chút kinh ngạc.

Tịch Cửu khẽ gật:

“Bác sĩ Từ, đã lâu không gặp.”

Bạch Dự Thần càng kinh hãi hơn:

“Anh Cửu, anh quen bác sĩ Từ sao?”

“Từng gặp một lần.”

Tịch Cửu thản nhiên bỏ tay vào túi quần.

“Bác sĩ Từ từng phẫu thuật cho Chú của tôi.”

Từ Hướng Dương nhẹ nhàng đáp:

“Trí nhớ của Anh Tịch thật tốt, còn nhớ tới tôi à.

Đứa em này của tôi hôm nay bị thương nhẹ nên cần về nghỉ ngơi. Lần sau có dịp tôi xin phép được hầu chuyện với Anh Tịch sau.”

Tịch Cửu không đáp lại, ánh mắt lại dừng trên gương mặt Nguyễn Thất.

Ánh nhìn ấy hơi sâu, hơi lạnh, lại giống như đang tính toán điều gì.

Sau đó, anh nghiêng người nhường đường, động tác ung dung nhưng rất tự nhiên.

Từ Hướng Dương đỡ Nguyễn Thất, gật đầu chào mọi người rồi chậm rãi rời đi.

Bãi đỗ xe tầng hầm bệnh viện.

Từ Hướng Dương đứng chết lặng nhìn cánh cửa xe của mình bị tông cho đến mức thảm hại.

Toàn thân anh tỏa ra oán khí dày đặc.

Thằng trời đánh nào lái xe mà tông vào cái xe mới mua tháng trước của anh thành ra thế này?!

Anh đau như mới mất đứa con.

Nhìn cửa bên ghế lái, nó méo mó đến mức có khi đem ra hãng người ta cũng không nhận ra là xe từ hãng của họ, Từ Hướng Dương suýt thì bật khóc tại chỗ.

“Ờm… Anh Dương…”

Nguyễn Thất vỗ vai anh như an ủi đứa trẻ:

“Ờ thì… của cũ không đi thì làm sao có của mới.”

“…”

Không những không được an ủi, Từ Hướng Dương càng thấy muốn khóc hơn.

Anh hít sâu, rồi lau mặt:

“Thôi… xe thì để tạm ở đây đã. Anh gọi xe chở em về trước.”

Cả hai chậm rãi đi về hướng thang máy.

Bất ngờ, tiếng động cơ vang lên phía sau.

Một chiếc Maybach đen lái đến, rồi dừng ngay cạnh họ.

“Cô Nguyễn? Bác sĩ Từ?”

Gương mặt Bạch Dự Thần ló ra từ cửa sổ ghế phụ.

“Hai người gặp chuyện gì sao?”

Từ Hướng Dương không trả lời.

Ánh mắt đầy oán hận của anh nhìn sang bên phải.

Bạch Dự Thần nhìn theo…

“Ui chao! Xe bị ai tông thành kiểu này đây… tay lái người tông cũng có nghề phết đấy!”

Sắc mặt Từ Hướng Dương càng thê thảm.

Anh rít qua kẽ răng:

“… Đó là xe của tôi.”

Nụ cười của Bạch Dự Thần đứng hình luôn.

Anh cười khan hai tiếng, gượng gạo nói:

“À… ờ… trùng hợp thật đấy haha…”

Từ Hướng Dương: “…”