MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Số 1Chương 6

Vợ Tôi Là Số 1

Chương 6

851 từ · ~5 phút đọc

Từ Hướng Dương khẽ thở dài, giọng đầy bất lực:

“Anh Bạch, em tôi cần được nghỉ ngơi. Tôi không làm phiền anh nữa, tôi xin phép ra ngoài bắt xe trước.”

Một giọng khác vang lên từ chiếc Maybach phía sau, trầm hơn và lạnh:

“Để tôi đưa hai người đi.”

Không phải Bạch Dự Thần nói.

Bạch Dự Thần giật mình quay phắt đầu lại, động tác nhanh tới mức suýt vặn cả cổ. Anh nhìn Tịch Cửu đang ngồi ghế lái, mặt đầy ngơ ngác:

“Anh… anh Cửu… anh vừa nói gì cơ?!”

Không thể nào.

Anh Cửu lại chủ động muốn cho hai người xa lạ lên xe?

Mặt trời chắc mọc đằng Tây mất rồi.

Tịch Cửu không đáp. Ánh mắt anh xuyên qua lớp kính ghế phụ, rơi thẳng xuống Nguyễn Thất.

Từ Hướng Dương hơi ngại. Dù sao anh với Tịch Cửu cũng chẳng quen thân, tùy tiện leo lên xe thế này đúng là hơi đường đột. Anh nghiêng đầu, hạ giọng:

“Em… em thấy sao?”

“Lên đi.”

Tịch Cửu cắt ngang.

Ngay lúc ấy, cửa sau bật mở một tiếng “cạch”.

Người ta đã chủ động đến vậy rồi, từ chối nữa chẳng khác nào là không biết điều.

Thấy Nguyễn Thất không phản đối, Từ Hướng Dương mở cửa, đỡ cô lên xe:

“Vậy thì phiền anh Tịch rồi.”

Chiếc Maybach rời khỏi gara, hòa vào dòng xe trên đại lộ.

Tịch Cửu vốn kiệm lời, nên nhiệm vụ phá tan bầu không khí gượng gạo lập tức rơi vào tay Bạch Dự Thần.

Anh ngoái đầu, ánh mắt tò mò lướt quanh Nguyễn Thất. Nghĩ tới thái độ khác lạ của Tịch Cửu lúc nãy, anh càng thêm hăng:

“Cô Nguyễn là người Bạch Thành đúng không? Cô đến Đế Đô để học à?”

Nguyễn Thất thu lại ánh nhìn ngoài cửa sổ, khẽ gật:

“Vâng.”

“Vậy cô học trường nào? Nếu tôi quen ai ở đó, tôi có thể nhờ họ để ý giúp cô.”

Cô lắc đầu, giọng nhỏ mà rõ:

“Tôi tốt nghiệp cấp ba rồi.”

Bạch Dự Thần hơi ngạc nhiên:

“Tôi nhìn cô trẻ lắm, không giống sinh viên đại học. À… cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tôi vừa tròn mười chín.”

Đôi tay đang nắm vô lăng của Tịch Cửu khựng lại một nhịp, rồi siết chặt thêm.

Thấy vậy, Bạch Dự Thần càng tò mò:

“Cô thi trường nào? Có phải trường Y không?”

Từ Hướng Dương không chịu nổi nữa, liếc anh một cái.

Cả Đế Đô ai chẳng biết thiếu gia họ Bạch nhiều lời. Nhưng hỏi dồn một cô gái mới gặp thế này… đúng là kì cục. Người không biết còn tưởng anh có ý với Nguyễn Thất.

Nhưng cô lại chẳng nghĩ nhiều. Ngồi nhờ xe người ta, lịch sự một chút cũng đúng.

“Tôi không học Y. Tôi đỗ trường đại học Đế Đô.”

Bạch Dự Thần giật mình:

“Ô hô, top 1 Hoa Quốc luôn chứ đùa! Không ngờ cô lại là học bá đấy. Tiểu Di nhà tôi cũng học ở Đế Đô đó, xem như đàn chị của cô rồi. Lúc nào rảnh để cô ấy kể cho cô vài điều tân sinh viên cần lưu ý nhé?”

Nguyễn Thất hơi mấp máy môi, nhưng cuối cùng chỉ nói khẽ:

“Được.”

Hai mươi phút sau đó, Bạch Dự Thần thi triển toàn bộ sức mạnh của một người… nói mãi không mệt.

Trừ người lái xe im như tượng, thì cả Nguyễn Thất lẫn Từ Hướng Dương đều suýt gật gù ngủ gật.

“Reeng!”

Điện thoại rung làm hai người ghế sau giật mình.

Nguyễn Thất dụi mắt, nghe máy:

“A lô.”

Giọng phụ nữ bên kia vang lên, lạnh và y như ra lệnh:

“Tiểu Thất, tối nay đến nhà cô một chuyến.”

“Cô, tối nay cháu bận rồi. Cháu không rảnh.”

“Không rảnh?”

Giọng đối phương cao hẳn lên:

“Tiểu Thất, cô nói với cháu bao nhiêu lần rồi? Người ta tìm cháu ba bốn lần rồi, lần nào cháu cũng bảo bận.

Không phải chỉ là xem mắt thôi sao? Bên đó là thiếu gia Tập đoàn Phong Dự đấy. Người ta có thể hại cháu chắc?”

Nguyễn Thất im lặng.

Người phụ nữ kia càng nói càng khó nghe:

“Cháu từ nông thôn lên, cháu không hiểu gì về Đế Đô đâu.

Cháu học cái trường hạng ba thế kia, sau này ra trường thì làm được việc gì?

Thiếu gia Phong Dự du học nước ngoài về, tương lai sẽ thừa kế gia nghiệp. Người ta chịu để ý tới cháu là phúc tám đời của cháu rồi, mà cháu còn kén chọn cái gì?”

Không khí trong xe lập tức trùng xuống.

Giọng trong điện thoại vang vọng đến mức ba người còn lại đều nghe rõ từng chữ.

Mặt Từ Hướng Dương tối lại. Anh đưa tay định lấy điện thoại của cô, nhưng Nguyễn Thất lắc đầu.

Bạch Dự Thần hóng đến sáng cả mắt.

Tịch Cửu thì nhìn cô qua gương chiếu hậu đôi mắt lạnh đến mức như đóng băng.

Giọng người phụ nữ vẫn kéo dài không dứt.

“Cô.”

Nguyễn Thất gọi nhẹ.

Bên kia khựng lại:

“Sao?”

Cô đáp, chậm nhưng rõ từng chữ:

“Nếu thiếu gia Phong Dự ưu tú như vậy…”

“… thì cô bảo chị họ cháu đi xem mắt đi.

Dù sao chị ấy mới là con gái ruột của cô mà. Việc tốt như thế, cháu không dám giành đâu.”