MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Số 1Chương 7

Vợ Tôi Là Số 1

Chương 7

775 từ · ~4 phút đọc

“…”

Điện thoại lặng đi một nhịp.

Đầu dây bên kia, người phụ nữ bị chặn họng đến mức trợn tròn mắt vì tức.

Bạch Dự Thần ngồi cạnh không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.

Đến cả ánh mắt Tịch Cửu cũng thoáng lướt qua một tia ý cười cực nhạt.

Người phụ nữ phải mất khá lâu mới lấy lại bình tĩnh, sau đó đột ngột gào lên:

“Nguyễn Thất! Cháu dám nói chuyện với bề trên như thế à?! Ông bà nội giao cháu cho cô chăm, cô thấy cháu là đứa nông thôn nên mới đưa cháu ra ngoài mở mang đầu óc… Thế mà cháu lại không biết điều như vậy! Cháu…”

Tách!

Cuộc gọi bị cắt, gọn gàng và dứt khoát.

Nguyễn Thất bấm thêm hai cái: Chặn số. Rồi khóa màn hình.

Tất cả động tác đều thuần thục như chuyện làm thường ngày.

Cô cất điện thoại, ngẩng đầu lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt tò mò của Bạch Dự Thần.

Cô nhẹ nhàng nói:

“Xin lỗi, để anh Bạch phải chê cười rồi.”

“Chê gì chứ! Cô Nguyễn thật sự rất ngầu đấy!” Bạch Dự Thần giơ ngón cái, vẻ mặt đầy tán thưởng.

Từ Hướng Dương nghiêng đầu:

“Tiểu Thất, lại là bà Nguyễn Xuân Hoa à?”

Nguyễn Thất khẽ “Vâng.”

Nguyễn Xuân Hoa là con gái nhà Tam gia họ Nguyễn. Ba mươi năm trước, họ rời thôn Thanh Vân ở Bạch Thành lên Đế Đô sinh sống.

Thời đó, lên thành phố lớn là chuyện đáng tự hào. Cũng vì thế mà Nguyễn Xuân Hoa luôn tỏ vẻ coi thường đám họ hàng nghèo ở quê.

Mặt Từ Hướng Dương trầm xuống:

“Chuyện này em nói với ông nội chưa?”

“Em chưa.”

Nguyễn Thất đưa tay gãi sống mũi nhỏ, khẽ nhăn lại.

“Ông nội em với ông Tam thân nhau lắm. Nếu em cãi nhau với cô ấy, hai cụ đều sẽ rất buồn.”

Từ Hướng Dương chỉ biết thở dài.

“Vì em hiền quá đấy. Nếu là anh, anh sẽ lôi hết đống dơ của bà ta ra cho mọi người xem rồi. Lần sau bà ta còn phiền em nữa, thì em cứ báo anh cho. Anh sẽ tới nói chuyện với bà ta.”

“Nguyễn Xuân Hoa?”

Bạch Dự Thần chen vào, khẽ nhíu mày suy nghĩ:

“Hình như tôi từng nghe tên này rồi…”

Từ Hướng Dương gật nhẹ:

“Bà ta là quản lý cấp cao của Tập đoàn Phong Dự. Nhà họ Bạch có hợp tác với Phong Dự, anh Bạch nghe qua cũng là điều bình thường.”

Thêm hơn mười phút sau, xe dừng trước cổng khu chung cư của Nguyễn Thất.

Từ Hướng Dương cảm ơn cả Tịch Cửu và Bạch Dự Thần, rồi đỡ Nguyễn Thất xuống xe, cùng nhau đi vào bên trong.

Tịch Cửu vẫn ngồi yên trong xe.

Anh tựa vào ghế lái, ánh mắt xuyên qua lớp kính, dõi theo bóng lưng mảnh mai đang khuất dần.

Bạch Dự Thần quơ tay trước mặt anh:

“Anh Cửu, tỉnh lại nào!”

Tịch Cửu thu mắt, liếc anh bằng ánh nhìn lạnh đến rợn người, rồi quay đi.

Bạch Dự Thần lại xích đến gần, giọng đầy hóng chuyện:

“Nói thật đi Anh Cửu… Anh thích Cô Nguyễn rồi đúng không?”

Tịch Cửu không trả lời. Chỉ chậm rãi đưa tay mở ngăn đựng đồ, lấy ra một con dao quân dụng.

Soạt!

Lưỡi dao bật ra.

Ngón tay dài của anh khẽ chuyển…

Keng!

Mũi dao cắm thẳng xuống ghế phụ bằng da, sắc bén đến mức nghe mà lạnh sống lưng.

Bạch Dự Thần: “…”

Anh suýt thì tè ra quần.

Nhìn lưỡi dao cách đùi mình chưa tới hai milimet, anh nuốt khan, co người qua một bên:

“Anh… Anh Cửu… đừng hù nhau kiểu này chứ…”

Tịch Cửu rút dao lại.

Ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái lên vô lăng.

“Phong Dự.”

Bạch Dự Thần sững người:

“Hả?”

“Tối nay, cậu về nói với bố cậu dừng toàn bộ hợp tác với Tập đoàn Phong Dự.”

Bạch Dự Thần: “…? …!”

“Anh… Anh Cửu! Anh thật sự thích Cô Nguyễn rồi hả?”

Tịch Cửu im lặng.

Trong đôi mắt sâu ấy, một tia sắc lạnh lướt qua như vệt sao rơi.

Anh đạp ga.

Tiếng động cơ nổ mạnh, chiếc Maybach đen lao vọt đi như dã thú vừa được tháo xích.

Từ Hướng Dương đưa Nguyễn Thất lên nhà.

“Về đến nơi là em phải ngủ ngay đi nhé. Đầu em cần được nghỉ ngơi. Trưa mai anh lại qua.”

Anh bỗng vỗ trán:

“Suýt thì quên. Còn chuyện ông Vương đó, em nhớ chứ? Hôm tiệc đính hôn ông ta tìm anh khám bệnh ấy.”

Nguyễn Thất gật đầu.

Từ Hướng Dương tiếp lời:

“Hôm trước anh có giới thiệu em cho ông ta, ông ta chê em còn nhỏ nên không chịu. Nhưng sau hôm em trổ tài trong buổi tiệc… giờ ông ta đòi số liên lạc của em dữ lắm.”