MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Số 1Chương 8

Vợ Tôi Là Số 1

Chương 8

863 từ · ~5 phút đọc

Nguyễn Thất chớp đôi mắt phượng, khẽ bật cười:

“Vậy anh trả lời ông ấy thế nào?”

“Tất nhiên là anh phải làm giá một chút rồi.”

Từ Hướng Dương cưng chiều xoa nhẹ sống mũi nhỏ của cô.

“Đứa em này của anh đâu phải bệnh nào cũng nhận. Anh nói với ông Vương là phí chẩn bệnh của em rất cao. Ông ta chẳng những không ý kiến gì, còn cực kỳ vui vẻ chấp nhận. Phần còn lại còn phải xem em quyết thế nào. Nếu em muốn, thì cứ nhận ca này đi.”

Nguyễn Thất nhìn anh:

“Anh nghĩ sao?”

“Anh khuyên em nên nhận.”

Từ Hướng Dương nói:

“Em mới đến Đế Đô không lâu, hiện tại em rất cần một cơ hội để mở mang danh tiếng.

Ông Vương ở Đế Đô cũng coi như có chút mặt mũi. Không so nổi với nhà họ Tần hay họ Bạch, nhưng ông ấy xuất thân từ truyền thông, nên các tin tức sẽ lan cực nhanh.

Nhưng nếu em không muốn thì thôi, đừng ép mình quá. Có anh ở đây rồi, nhất định anh sẽ giúp em nổi tiếng ở Đế Đô.”

Nguyễn Thất cúi đầu, ngón tay xoay xoay sợi ruy băng trên cổ tay, quấn mấy vòng.

“Em sẽ nhận.”

Cô ngẩng đầu, ánh mắt đào hoa xinh đẹp bỗng trở nên cứng cỏi:

“Em muốn dùng chính khả năng của mình để nổi danh khắp Hoa Quốc. Những gì bố mẹ em đã mất năm xưa… em phải tự tay lấy lại.”

Tiễn Từ Hướng Dương về, Nguyễn Thất gọi điện báo bình an cho người nhà, sau đó thay đồ, bước vào thư phòng.

Trên bàn là một chồng giấy nháp và vài cuốn sổ đóng tay.

Bên cạnh là chân máy quay, trên đó gắn điện thoại camera chỉa hướng xuống mặt bàn.

Nguyễn Thất bật máy mở app “Douyin”.

Đây là nền tảng livestream nổi cực mạnh trong hai năm gần đây, giúp không ít người bình thường trở thành streamer triệu đô.

Cô vào giao diện hậu đài, mở phòng live của mình.

Trong nháy mắt, mấy trăm người ùa vào.

[Ô hô?? Đại thần lên sóng rồi à!]

[Học thần cuối cùng cũng tới! Đợi dài cả cổ!]

[Bái học thần! Cầu phù hộ qua được tiếng Anh 6!]

Nguyễn Thất chỉnh góc quay để chắc chắn không lộ mặt, rồi ngồi xuống bàn.

“Xin lỗi nhé, tôi gặp chút việc ngoài ý muốn nên lên hơi muộn.”

Giọng đã qua biến âm vang lên trong live.

Fan đồng loạt nói không sao cả.

Chỉ vài câu mở đầu, số người xem đã từ vài trăm nhảy lên hơn ba nghìn, còn tiếp tục tăng.

Bình luận chạy ầm ầm:

[Đại thần, giảng vật lý cấp ba đi ạ! Em học dốt quá em sắp khóc rồi!]

[+1 cứu mạng đám học sinh lớp 12 với!]

Nguyễn Thất bật cười:

“Vật lý cấp ba thì tôi giảng được. Nhưng tôi chưa học cấp ba, tôi phải đọc thêm sách trước đã.”

Bình luận lập tức bùng nổ:

[??? Đại thần chưa học cấp ba???]

[Đùa nhau à? Người hiểu được lý thuyết dây mà chưa học cấp ba?!]

[Hay là ý đại thần là không học cấp ba trong nước?]

[Hehe, chém vừa thôi. Chắc là học cấp 3 ở sao hỏa rồi?]

[Cái đồ bẩn thỉu nào đây? Cút ngay cho bố!]

Nguyễn Thất chẳng bận tâm.

Cô vẫy tay:

“Được rồi, bắt đầu giảng. Mọi người yên lặng.”

Ba tiếng trôi qua rất nhanh.

Khi cô thoát live, trời đã tối đen.

Nguyễn Thất xoa bụng, rồi quyết định ra ngoài kiếm gì ăn.

Cô mặc một chiếc áo phông rộng, cầm điện thoại, xỏ dép lê và đi ra ngoài.

Khi cô đi ngang qua bờ sông, bất chợt…

Bùm! Oa!

Tiếng nước tung lên dữ dội.

Có người rơi xuống sông!

Nguyễn Thất đảo mắt nhìn xung quanh, xong cô chạy nhanh về phía âm thanh.

Đã hơn chín rưỡi tối, khu này lại vắng tanh.

Trong nước chỉ còn vài đợt bọt dần tung lên, người trong dòng nước thậm chí không kêu một tiếng, chỉ lặng lẽ chìm dần theo dòng nước.

Không nghĩ ngợi, Nguyễn Thất đá dép sang một bên, nhảy xuống tủm một tiếng.

Người kia không biết là sợ hay bất tỉnh, khi cô kéo lên thì họ không hề phản ứng gì.

Khi cô kéo được họ lên bờ, dưới ánh trăng, cuối cùng cô cũng nhìn rõ gương mặt.

Là một người đàn ông.

Còn rất đẹp trai nữa.

Nguyễn Thất thử hô hấp rồi bắt mạch. Lông mày cô khẽ nhíu lại.

Thân thể người này… rối tung như đống dây điện vậy.

Cô lấy một viên thuốc cho người đàn ông uống, sau đó kiểm tra khắp người.

Không có điện thoại.

Không có căn cước công dân.

Không có cả ví.

Không thẻ ngân hàng.

Không chìa khóa.

Người này có phải là người hiện đại thật không đấy?!

Nguyễn Thất thở dài bất lực.

Cô định gọi cấp cứu, nhưng chợt ngừng lại.

Có khi nào người đàn ông này… tự tử không?

Nếu mình đưa anh ta vào viện rồi, khi tỉnh lại anh ta lại nhảy tiếp thì sao?

Lúc đó chẳng phải phí công sức của mình à…

Cô lại thu điện thoại về, thở ra một hơi bất đắc dĩ.

“Thôi… thầy có từng dạy, người hành nghề y phải mang tấm lòng cứu đời. Anh gặp được tôi coi như là số phận vậy.”