MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 1: Chuyến bay bão táp và cái nắm tay "sai sai"

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 1: Chuyến bay bão táp và cái nắm tay "sai sai"

1,390 từ · ~7 phút đọc

Khoang hạng thương gia của chuyến bay từ Tokyo về Hà Nội yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng điều hòa râm ran. Trịnh Hoàng Lâm thở dài, lười biếng chỉnh lại chiếc tai nghe mèo đang phát bản nhạc không lời êm dịu. Cậu khẽ kéo cao cổ chiếc áo len oversize màu hồng nhạt, cảm giác mềm mại của sợi len khiến tâm trạng vốn đang lo âu về việc đối mặt với gia đình phần nào dịu lại.

Trên mặt Lâm lúc này là một lớp mặt nạ giấy đẫm tinh chất hoa trà. Cậu không quan tâm đến những ánh mắt tò mò của tiếp viên hay hành khách xung quanh. Với Lâm, việc duy trì một làn da ngậm nước sau 5 tiếng bay là điều sống còn, quan trọng hơn cả cái nhìn của người đời. Cậu khẽ cử động những ngón tay thon dài, ngắm nhìn bộ móng được sơn màu xanh mint pastel có đính một viên đá nhỏ lấp lánh ở ngón áp út.

"Dễ thương thật đấy," cậu thầm nghĩ, môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Đúng lúc đó, ghế bên cạnh có người ngồi xuống. Một luồng gió mát lạnh mùi bạc hà sượt qua khứu giác của Lâm, lấn át cả mùi tinh chất hoa trà nồng nàn. Lâm liếc mắt nhìn sang.

Đó là một "chàng trai" – hoặc ít nhất Lâm đã nghĩ như vậy trong ba giây đầu tiên. Người kia mặc một chiếc hoodie đen đơn giản, quần kaki túi hộp và đôi giày sneaker hầm hố. Chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra phần xương hàm sắc sảo và bờ môi mỏng hơi mím lại. Dáng ngồi của người này cực kỳ phóng khoáng, đôi chân dài duỗi thẳng, một tay đút vào túi áo, tay kia thản nhiên đặt lên thành ghế chung giữa hai người.

"Ngầu thật," Lâm cảm thán trong lòng, thầm ghen tị với bờ vai rộng và khí chất đầy nam tính của người bên cạnh.

Chiếc máy bay bắt đầu lăn bánh rồi vút lên bầu trời. Lâm nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ để trốn tránh thực tại rằng chỉ vài giờ nữa thôi, cậu sẽ phải đối mặt với gương mặt nghiêm nghị của ông Trịnh và những bài giảng đạo về "bản lĩnh đàn ông".

Một tiếng động lớn vang lên.

Toàn bộ thân máy bay rung chuyển dữ dội. Đèn tín hiệu thắt dây an toàn bật sáng đỏ rực cùng tiếng chuông cảnh báo liên hồi. Máy bay vừa đi vào vùng nhiễu động mạnh. Trái tim Lâm hẫng một nhịp, cảm giác rơi tự do khiến mặt cậu cắt không còn giọt máu. Trong cơn hoảng loạn tột độ, theo bản năng của một người sợ chết và sợ bóng tối, Lâm quờ quạng đôi tay tìm kiếm một điểm tựa vững chắc.

Cậu nắm chặt lấy vật gần nhất có thể.

Nhưng đó không phải là thành ghế thô cứng bằng nhựa. Đó là một bàn tay.

Bàn tay kia to lớn, ấm áp và vô cùng vững chãi. Các khớp xương rõ ràng, lớp da hơi thô ráp nhưng mang lại một cảm giác an toàn đến lạ kỳ. Lâm không kịp suy nghĩ, cậu siết thật chặt, móng tay đính đá khẽ khảm vào mu bàn tay đối phương. Cậu rúc đầu vào sâu trong cổ áo len, miệng lẩm bẩm: "Cứu con, con chưa muốn chết, con còn chưa kịp mua bảng mắt mới của Dior..."

"Này... buông ra."

Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát bên tai. Không phải giọng nam trầm ồm ồm, mà là một tông giọng trầm khàn, mang chút lạnh lùng nhưng lại có độ thanh nhất định.

Lâm giật mình, ý thức dần quay trở lại khi máy bay đã đi qua vùng nhiễu động và bắt đầu bay ổn định. Cậu từ từ mở mắt, lớp mặt nạ giấy lúc này đã lệch xệch sang một bên trông cực kỳ buồn cười. Cậu nhìn xuống bàn tay mình đang nắm.

Sự tương phản hiện rõ mồn một như một bức tranh nghệ thuật sắp đặt.

Bàn tay của Lâm trắng trẻo, thon nhỏ, những ngón tay búp măng trông mềm yếu đến tội nghiệp. Trong khi đó, bàn tay mà cậu đang bám lấy lại đầy quyền lực. Những vết chai mỏng nơi lòng bàn tay của người kia cho thấy đây là đôi tay của một người hay vận động mạnh.

Lâm ngước nhìn lên. Người kia đã tháo mũ lưỡi trai, để lộ mái tóc cắt layer ngắn cũn cỡn nhưng cực kỳ phong cách. Đôi mắt sắc sảo đang nhìn cậu với vẻ dò xét xen lẫn chút buồn cười. Và quan trọng nhất, dưới tai trái của người đó là một chiếc khuyên hình thánh giá bạc lấp lánh.

Lâm há hốc mồm, chiếc mặt nạ giấy cuối cùng cũng rơi bộp xuống đùi.

"Ơ... là con gái?"

Mai Khánh nhướng mày, khẽ rút tay lại nhưng không hiểu sao hành động đó lại chậm hơn bình thường một nhịp. Cô nhìn chàng trai xinh đẹp trước mặt – người đang mặc áo hồng, đeo tai nghe mèo và có bộ móng tay còn cầu kỳ hơn cả cô em gái họ ở nhà của cô.

"Cậu nhóc, tay cậu còn mềm hơn cả con gái đấy," Khánh thản nhiên buông một câu, rồi lại đội mũ lên, chuẩn bị ngủ tiếp.

Lâm đỏ chín mặt. Cậu vội vàng thu tay về, cuống cuồng lấy khăn giấy lau đi vết tinh chất mặt nạ vô tình dính lên tay người kia.

"Tôi... tôi xin lỗi! Tại tôi sợ quá... Mà chị... chị ngầu thật đấy," Lâm lí nhí, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.

Khánh không đáp, nhưng dưới vành mũ, môi cô khẽ nhếch lên. Đây là lần đầu tiên có một "chàng trai" khen cô ngầu với một ánh mắt ngưỡng mộ thuần khiết như thế, thay vì sự e dè hay kỳ thị mà cô thường gặp.

Chuyến bay tiếp tục hành trình, nhưng sự tĩnh lặng ban đầu đã bị phá vỡ bởi nhịp tim đập loạn xạ của Lâm. Cậu lén nhìn sang bàn tay của Khánh lần nữa. Trong đầu cậu chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: "Nếu được đôi bàn tay đó nắm lấy mỗi khi gặp bão táp, có lẽ mình sẽ chẳng còn sợ bóng tối nữa."

Lâm không biết rằng, cuộc gặp gỡ trên độ cao mười nghìn mét này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện "đảo lộn" cuộc đời cậu mãi mãi. Và quan trọng hơn, cậu cũng không hề biết rằng, "soái tỷ" ngồi bên cạnh chính là cứu cánh duy nhất cho vở kịch sắp tới mà cậu buộc phải diễn trước mặt người cha nghiêm khắc của mình.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Lâm đứng dậy, loay hoay với chiếc vali xách tay nặng trịch trên khoang hành lý. Cậu cố rướn người, gương mặt đỏ bừng vì dùng sức nhưng chiếc vali vẫn cứng đầu không chịu nhích.

Bỗng một bóng đen phủ xuống từ phía sau. Một mùi hương bạc hà thanh mát bao trùm lấy Lâm. Cánh tay săn chắc của Khánh vươn tới, nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc vali xuống như thể nó chỉ nặng bằng một hộp bông tẩy trang.

Cô đặt vali xuống trước mặt Lâm, nháy mắt một cái rồi xoay người bước đi, để lại một câu nói đầy dư vị:

"Lần sau đừng mang nhiều mỹ phẩm quá, nặng đấy, Mochi."

Lâm đứng hình tại chỗ. Cô ấy gọi cậu là Mochi? Cô ấy biết bí mật của cậu? Và tại sao... trái tim cậu lại đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực thế này?

Cậu vội vàng kéo vali chạy theo, nhưng bóng dáng cao ráo của Khánh đã biến mất giữa dòng người đông đúc tại cửa ra. Lâm không biết rằng, ở phía bên kia cửa kiểm soát, bố cậu – ông Trịnh – đang đứng với vẻ mặt hằm hằm, sẵn sàng cho một cuộc "chỉnh đốn" con trai. Và định mệnh đã sắp đặt để Lâm đâm sầm vào Khánh một lần nữa, ngay tại sảnh chờ, tạo nên một sự nhầm lẫn kinh thiên động địa.