Dòng người đổ ra sảnh chờ sân bay Nội Bài đông nghẹt, mang theo không khí hối hả đặc trưng của những ngày cuối năm. Lâm lóng ngóng đẩy xe hành lý, đôi mắt ráo hoảnh kiếm tìm bóng dáng người thân. Cậu cố ý kéo thấp gấu chiếc áo len màu hồng, hy vọng lớp vải rộng lùng bùng có thể che bớt đi phần nào vẻ ngoài mà cậu biết chắc bố mình sẽ không bao giờ hài lòng.
“Kìa, Trịnh Hoàng Lâm!”
Tiếng gọi dõng dạc như tiếng loa phóng thanh khiến Lâm giật nảy mình. Ở phía xa, một người đàn ông trung niên với gương mặt vuông chữ điền, mái tóc húi cua và bộ đồ vest xám đứng thẳng tắp như cây cột đình. Đó là ông Trịnh. Đứng cạnh ông là mẹ Lâm, người đang vẫy tay rối rít với nụ cười hiền hậu.
Lâm hít một hơi thật sâu, định bước tới thì một bóng đen từ phía sau vượt lên, vô tình va nhẹ vào vai cậu. Mùi bạc hà thanh mát quen thuộc ập đến. Là cô gái trên máy bay.
Khánh đang sải những bước dài đầy dứt khoát, chiếc balo đen vắt vẻo một bên vai, đôi giày sneaker nện xuống sàn gạch phát ra những tiếng "cộp cộp" đầy quyền lực. Cô chẳng hề hay biết mình vừa trở thành mục tiêu trong tầm ngắm của một "radar" mang tên phụ huynh.
“Lâm! Thằng con trời đánh, mày đi cạnh ai đấy?” Ông Trịnh bước tới với tốc độ tên lửa, đôi lông mày rậm rạp cau lại, ánh mắt bắn thẳng về phía Khánh – người lúc này đang đứng lại cách Lâm chỉ vài bước để kiểm tra điện thoại.
Khánh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của ông Trịnh. Cô hơi ngẩn ra, bản năng của một đội trưởng đội bóng rổ khiến cô đứng thẳng lưng, cằm hơi nhếch lên, tạo nên một phong thái vô cùng "soái ca".
“Bố… bố bình tĩnh, đây là…” Lâm lắp bắp, não bộ hoạt động hết công suất nhưng chẳng tìm ra lời giải thích nào hợp lý.
Ông Trịnh không đợi con trai nói hết câu, ông đi vòng quanh Khánh một vòng, mắt nheo lại đánh giá. Từ mái tóc layer nam tính, chiếc khuyên tai thánh giá lấp lánh cho đến dáng đứng đút tay túi quần cực kỳ phong trần của cô. Sắc mặt ông từ đỏ chuyển sang tái, rồi lại sang tím ngắt.
“Mày… mày dám dắt bạn trai về ra mắt trong bộ dạng này à?” Ông Trịnh gầm lên, giọng run rẩy vì sốc. “Tao đã nghi từ lâu rồi, sang Nhật học hành không thấy đâu, hóa ra là để yêu một thằng nhóc nhìn như xã hội đen thế này à?”
Mẹ Lâm đứng bên cạnh cũng thốt lên: “Ôi trời đất ơi, cao ráo, đẹp trai thế này… nhưng mà Lâm ơi, hai đứa… là thật à?”
Khánh đứng hình. Cô nhìn ông Trịnh, rồi nhìn sang Lâm – người đang hóa đá vì kinh hãi. Trong một giây xuất thần, Khánh chợt hiểu ra vấn đề. Cô định mở miệng thanh minh: “Bác ơi, cháu là nữ…”, nhưng đúng lúc đó, Lâm lao đến như một mũi tên.
Cậu chộp lấy bàn tay của Khánh.
Cái chạm tay đột ngột làm cả hai cùng giật mình. Lâm nắm chặt lấy bàn tay to lớn, hơi thô ráp của cô, giơ lên trước mặt bố mình như một bằng chứng tội lỗi. Dưới ánh đèn neon của sân bay, sự tương phản lại một lần nữa hiện rõ: Bàn tay Lâm trắng nõn, thon dài, móng sơn xanh mint pastel lấp lánh đối lập hoàn toàn với bàn tay đầy gân guốc, ấm áp và mạnh mẽ của Khánh.
“Vâng! Đây… đây là người yêu con!” Lâm hét lên trong tuyệt vọng. Cậu lén dùng ánh mắt "cún con" đáng thương nhất có thể nhìn Khánh, đôi môi nhỏ run run như muốn van nài: “Làm ơn, cứu mạng em, nếu không bố em giết em mất!”
Khánh nhìn xuống bàn tay mình đang bị đôi bàn tay mềm mại, thơm mùi kem dưỡng hoa trà của Lâm bao phủ. Cô cảm nhận được sự run rẩy từ phía cậu nhóc femboy này. Một sự bảo vệ trỗi dậy trong lòng cô gái vốn mang dòng máu quân ngũ. Khánh khẽ thở dài, thay vì rút tay ra, cô lại lật tay lại, nắm ngược lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm, bao trọn lấy nó trong lòng bàn tay vững chãi của mình.
“Cháu chào bác. Cháu là… Khánh.” Cô hạ thấp giọng một chút cho thêm phần nam tính, gương mặt sắc sảo không chút biểu cảm khiến cô trông càng giống một "soái ca" lạnh lùng.
Ông Trịnh ôm ngực, lùi lại một bước: “Trời ơi là trời! Thằng con tôi… nó nằm dưới thật rồi! Nhìn cái bàn tay kia kìa, nhìn cái sự mềm yếu kia kìa!”
Khánh nhìn Lâm, thấy cậu nhóc đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ nhưng vẫn không buông tay cô ra. Cô thầm nghĩ: “Cái cậu Mo-chi này, gan cũng to đấy chứ.” Cô siết nhẹ tay Lâm một cái như để trấn an, cảm giác sự mềm mại của những ngón tay cậu khiến lòng cô ngứa ngáy một cách kỳ lạ.
“Về nhà ngay! Tất cả về nhà cho tôi!” Ông Trịnh gầm lên, quay lưng đi thẳng, không quên lầm bầm về việc phải mở cuộc họp gia đình khẩn cấp.
Mẹ Lâm đi sau, vẫn không quên ngoái lại nhìn Khánh bằng ánh mắt tò mò: “Cậu nhóc này… nhìn kỹ thì cũng xinh trai đấy chứ, da dẻ còn đẹp hơn cả con gái. Thôi thì… ít nhất Lâm nó cũng tìm được người che chở.”
Khi bố mẹ Lâm đã đi xa một đoạn, Khánh mới buông tay Lâm ra. Cô khoanh tay trước ngực, nhìn chàng trai đang cúi gắm mặt vào ngực áo len hồng.
“Này, diễn xong chưa?” Khánh nhướng mày.
Lâm ngước lên, đôi mắt ngấn nước vì vừa sợ vừa ngại: “Chị… em xin lỗi! Em thực sự hết cách rồi. Bố em mà biết em thích mặc váy Lolita và trang điểm, ông sẽ tống em vào trại quân đội mất. Chị giúp em đóng giả người yêu một thời gian thôi được không? Chị muốn gì em cũng đáp ứng, em sẽ nấu ăn cho chị, chăm sóc da cho chị, thậm chí làm stylist riêng cho chị nữa!”
Khánh nhìn đi chỗ khác, cố tránh ánh mắt long lanh như chứa cả dải ngân hà của Lâm. Cô vốn không giỏi từ chối những thứ dễ thương.
“Tôi là con gái, cậu biết mà đúng không? Sớm muộn gì họ cũng phát hiện ra thôi,” Khánh nói, giọng đã dịu đi nhiều.
“Thì… thì cứ để họ tưởng chị là nam đi! Nhìn chị bây giờ còn nam tính hơn cả mười thằng bạn thân của em cộng lại ấy chứ,” Lâm vội vã nịnh nọt.
Khánh bật cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ rạng rỡ khiến Lâm ngẩn ngơ. Cô vỗ vai cậu một cái đau điếng, đúng kiểu "huynh đệ" nhưng lại khiến Lâm cảm thấy cực kỳ an toàn.
“Được rồi, coi như trả ơn cái nắm tay trên máy bay. Nhưng nhớ đấy, tôi không biết làm nũng, cũng không biết dịu dàng đâu.”
Lâm gật đầu lia lịa, lòng mừng như mở hội. Cậu vội vàng móc trong túi ra một lọ kem dưỡng da tay mini, đưa cho Khánh: “Chị dùng đi, tay chị ấm lắm, nhưng hơi khô. Từ giờ để em chăm sóc cho.”
Khánh cầm lấy lọ kem mùi bạc hà, nhìn cái dáng vẻ lăng xăng của Lâm mà thầm nghĩ: “Chuyến về nước này xem ra thú vị hơn mình tưởng rồi.”
Phía trước, sóng gió gia đình đang chờ đợi. Phía sau, một tình yêu "ngược đời" bắt đầu nhen nhóm từ hai bàn tay không cùng kích cỡ, không cùng phong cách, nhưng lại vô tình tìm thấy nhịp điệu của nhau giữa bộn bề sân bay.