Chiếc SUV của gia đình họ Trịnh lao đi trong bóng đêm nhập nhoạng của phố xá Hà Nội. Không khí bên trong xe đặc quánh sự căng thẳng, đến mức Lâm cảm thấy như mình đang ngồi trong một cái nồi áp suất sắp phát nổ. Ông Trịnh cầm lái với gương mặt tối sầm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu với vẻ mặt không thể tin nổi.
Ở ghế sau, Lâm ngồi nép sát vào cửa xe, tay vẫn nắm chặt lấy gấu áo len hồng. Ngồi cạnh cậu là Khánh – người đang điềm nhiên khoanh tay trước ngực, mắt nhìn ra cửa sổ như thể cô đang đi dạo mát chứ không phải đang đối mặt với một cơn bão gia đình. Lâm lén nhìn Khánh, thầm cảm ơn chiếc khẩu trang đen và chiếc mũ lưỡi trai đã giúp cô che bớt đi những đường nét nữ tính, khiến gương mặt sắc sảo ấy càng thêm phần bí ẩn và nam tính.
“Mày sang Nhật để học Quản trị kinh doanh, hay sang đó để học cách… làm mỹ nhân?”
Giọng nói của ông Trịnh vang lên, trầm thấp và đầy tính đe dọa. Lâm giật thót mình, vội vàng đáp: “Bố… con vẫn học tốt mà. Điểm GPA của con đều trên 3.5…”
“Tao không hỏi điểm số!” Ông Trịnh đập mạnh tay xuống vô lăng. “Tao hỏi về cái thằng nhóc ngồi cạnh mày kia kìa! Mày giải thích thế nào về việc con trai độc nhất của nhà họ Trịnh lại dắt về một… một thằng con trai khác, rồi nắm tay nắm chân giữa bàn dân thiên hạ?”
Lâm nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu nhìn sang Khánh, cầu cứu bằng ánh mắt. Khánh khẽ thở dài, cô xoay người lại, nhìn thẳng vào gáy ông Trịnh qua gương chiếu hậu.
“Thưa bác, cháu nghĩ bác đang có chút hiểu lầm.”
Giọng Khánh vang lên, lần này cô cố tình dùng tông giọng trầm nhất có thể, nhưng vẫn giữ được sự lễ phép. Tuy nhiên, sự "lễ phép" đó dưới tai ông Trịnh lại nghe như một lời thách thức từ một gã trai ngang tàng.
“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Mắt tôi chưa mù! Cái kiểu nắm tay siết chặt như sợ mất nhau thế kia mà là hiểu lầm?” Ông Trịnh cười khẩy. “Về đến nhà, chúng mày liệu hồn mà giải trình cho rõ.”
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng. Lâm run rẩy bước xuống, đi ngay sau Khánh như một chú vịt con lạc mẹ. Vào đến phòng khách, ông Trịnh ngồi phắt xuống chiếc ghế gỗ lim, chỉ tay xuống sàn: “Ngồi xuống! Cả hai đứa!”
Lâm vội vàng quỳ xuống tấm thảm lông, còn Khánh thì vẫn đứng sừng sững, hai tay đút túi quần túi hộp. Sự đối lập này khiến ông Trịnh càng thêm nhức mắt.
“Bố à, con xin lỗi vì đã không nói trước.” Lâm lấy hết can đảm, hai bàn tay thon dài đan chặt vào nhau. “Nhưng đây là Khánh, người… người đã bảo vệ con suốt thời gian qua ở Tokyo. Nếu không có anh ấy… à, không có Khánh, con đã bị bắt nạt rất nhiều.”
Cụm từ “anh rể” suýt chút nữa đã tuột ra khỏi miệng Lâm, nhưng cậu kịp phanh lại. Cậu biết bố mình đang mặc định Khánh là nam, và nếu cậu nói Khánh là bạn gái, ông sẽ lại quay sang mắng cậu vì “tại sao con trai lại để con gái bảo vệ”.
Ông Trịnh nhìn chằm chằm vào Khánh: “Bảo vệ? Nhìn nó đi, trông có khác gì mấy đứa cho vay nặng lãi không? Mày thích đàn ông thì cũng phải chọn đứa nào nó… nó giống người một chút chứ!”
Khánh nhướng mày. Lòng tự trọng của một "Đại ca" đội bóng rổ bị chạm tự ái. Cô bước tới một bước, đối diện trực tiếp với ông Trịnh.
“Cháu không biết bác định nghĩa ‘giống người’ là thế nào.” Khánh nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng cháu chưa bao giờ để Lâm phải chịu một vết xước nào. Cháu chăm sóc Lâm, và Lâm cũng chăm sóc cháu. Đó là một mối quan hệ công bằng.”
Lâm tái mặt, cậu vội vàng kéo tay áo Khánh: “Anh… anh nói ít thôi!”
Bàn tay nhỏ nhắn của Lâm chạm vào cánh tay săn chắc của Khánh. Cảnh tượng này lại một lần nữa bóp nghẹt trái tim của người cha già. Ông Trịnh chỉ vào tay hai đứa: “Đấy! Nhìn cái tay thằng Lâm kìa! Con gái nhà người ta còn không mềm mại bằng nó. Còn mày… mày là thằng nào? Bố mẹ mày là ai mà dạy mày cái kiểu đi cướp con trai nhà người ta thế hả?”
Đúng lúc này, mẹ Lâm từ trong bếp bưng ra khay trà. Bà Mai vốn là người mềm mỏng, bà đặt khay trà xuống rồi nhìn Khánh một cách chăm chú. Khác với vẻ hung hãn của chồng, bà nhìn thấy một vẻ đẹp rất đặc biệt ở người bạn của con trai.
“Bố nó kìa, bình tĩnh lại đi.” Bà Mai can ngăn. “Nhìn kỹ thì… cháu Khánh đây cũng rất có khí chất. Da dẻ trắng trẻo, đường nét lại thanh tú. Cháu là người ở đâu?”
Khánh hơi khựng lại. Ánh mắt nhạy cảm của người mẹ khiến cô cảm thấy chột dạ. Cô nhận ra mình không thể giả làm đàn ông mãi được, nhưng nhìn vẻ mặt sắp ngất đến nơi của Lâm, cô lại tặc lưỡi.
“Dạ, cháu ở Hà Nội thôi ạ. Nhà cháu cũng trong ngành… quân đội.” Khánh đáp nửa thật nửa giả.
Nghe đến chữ “quân đội”, mắt ông Trịnh chợt lóe sáng một chút, nhưng rồi lại tối sầm ngay: “Quân đội mà lại để tóc tai thế kia? Lại còn đeo khuyên tai? Mày định lừa ai?”
Lâm thấy tình hình càng lúc càng tệ, cậu đánh liều tung đòn quyết định. Cậu đứng bật dậy, chạy đến ôm lấy cánh tay Khánh, đầu tựa vào vai cô trước mặt bố mẹ: “Bố mẹ đừng mắng anh ấy nữa! Con yêu Khánh! Khánh là người duy nhất hiểu được tâm hồn con, không bắt con phải mặc những bộ vest khô khan, không bắt con phải đi đá bóng hay uống rượu. Ở bên Khánh, con được là chính mình!”
Lời tuyên bố đẫm chất ngôn tình của Lâm khiến cả căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Khánh đứng đơ người như phỗng, cảm nhận được mái tóc mềm mại mùi hoa anh đào của Lâm đang cọ vào vai mình. Tim cô bỗng dưng hẫng một nhịp. Cái cậu nhóc này… diễn sâu thật, hay là đang nói thật đây?
Ông Trịnh há hốc mồm, chiếc chén trà trên tay suýt rơi xuống đất. Ông nhìn con trai mình – đứa con trai vốn dĩ nhút nhát, nay lại dám đứng lên chống đối vì một “thằng đàn ông” khác.
“Mày… mày dám…”
“Thôi mà ông!” Bà Mai vội vàng ôm lấy ông Trịnh. “Con nó mới về, để nó nghỉ ngơi đã. Chuyện tình cảm từ từ rồi tính. Cháu Khánh chắc cũng mệt rồi, hay tối nay cháu ở lại đây luôn đi? Nhà bác còn phòng khách.”
“Không được!” Ông Trịnh gào lên.
“Được mà bác!” Lâm vội vàng đáp lời mẹ, rồi quay sang nhìn Khánh với đôi mắt cún con đầy khẩn thiết.
Khánh nhìn Lâm, rồi nhìn sang ông Trịnh đang thở hổn hển vì tức giận. Cô biết mình đã lún quá sâu vào vũng bùn này rồi. Nếu cô bỏ đi bây giờ, Lâm sẽ "chết" chắc.
“Vâng, vậy làm phiền hai bác ạ.” Khánh gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể.
Đêm đó, trong căn phòng khách sang trọng, Lâm lén lút lẻn vào khi bố mẹ đã ngủ say. Cậu thấy Khánh đang nằm ngửa trên sofa, tay gác lên trán, đôi mắt sắc sảo nhìn lên trần nhà.
“Chị Khánh…” Lâm lí nhí.
Khánh ngồi dậy, ánh trăng từ cửa sổ hắt vào làm chiếc khuyên tai bạc lấp lánh. Cô nhìn Lâm, người lúc này đã trút bỏ bộ đồ oversize, thay vào đó là một bộ pijama lụa màu trắng thêu hoa chìm cực kỳ nữ tính.
“Cậu diễn hay đấy, Mochi ạ.” Khánh nói, giọng có chút giễu cợt nhưng không còn lạnh lùng như trước.
Lâm ngồi xuống cạnh chân sofa, đưa tay định chạm vào bàn tay to lớn của Khánh nhưng rồi lại rụt lại. Cậu cúi đầu: “Em xin lỗi. Em biết chị là con gái, bắt chị đóng giả thế này là quá đáng. Nhưng nếu bố em biết chị là nữ, ông ấy sẽ càng thất vọng hơn khi thấy em yếu đuối và thích những thứ… như thế này.”
Khánh nhìn bàn tay Lâm – đôi bàn tay nhỏ bé đang bứt rứt những sợi vải lụa. Cô bất ngờ đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cậu. Lòng bàn tay thô ráp của cô bao lấy sự mềm mại của Lâm.
“Bàn tay này, không phải để run rẩy đâu.” Khánh nói trầm thấp. “Ngày mai, tôi sẽ dạy cậu cách đối mặt với ông già nhà cậu. Nhưng với một điều kiện.”
Lâm ngước lên, mắt sáng rực: “Điều kiện gì ạ?”
“Nấu cho tôi một bữa ra hồn. Tôi đói rồi.”
Lâm mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân. Cậu siết nhẹ tay Khánh: “Rõ thưa đại ca!”
Trong bóng tối của căn biệt thự, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Một sự nhầm lẫn tai hại đã mở ra một khởi đầu đầy ấm áp. Lâm không biết rằng, phía sau vẻ ngoài cứng cỏi kia, trái tim của nàng Tomboy cũng đang bắt đầu loạn nhịp vì sự dịu dàng của cậu. Và ông Trịnh cũng không ngờ rằng, "anh rể" mà ông đang căm ghét, thực chất lại là người duy nhất có thể bảo vệ con trai ông theo cách mà ông chưa bao giờ làm được.