Sáng hôm sau, Hà Nội đón Lâm và Khánh bằng một cơn gió lạnh đầu mùa. Sau một đêm ngủ không yên giấc vì sự canh chừng gắt gao của ông Trịnh, Lâm quyết định phải đưa Khánh rời khỏi nhà ngay lập tức để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch: "Hợp thức hóa mối quan hệ".
"Chị thích ăn gì? Em biết nhiều quán ngon lắm," Lâm vừa soi gương dặm lại chút phấn phủ che đi quầng thâm, vừa hào hứng hỏi. Cậu hôm nay mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng kem, bên ngoài khoác áo dạ oversize màu be, trông thanh khiết như một hạt tuyết.
Khánh đang lười biếng xỏ đôi sneaker đen, chiếc khuyên tai thánh giá khẽ đung đưa theo nhịp cử động. Cô ngáp ngắn ngáp dài: "Ăn gì cũng được, nhưng phải cay. Bên Nhật đồ ăn nhạt quá, tôi sắp quên mất vị ớt rồi."
Thế là, Lâm dắt "anh người yêu" đến một quán mì cay nổi tiếng ở quận Cầu Giấy. Ngay khi bước vào quán, cặp đôi đã thu hút mọi ánh nhìn. Một chàng trai xinh xắn như bước ra từ truyện tranh Shoujo đi cạnh một "nam thần" hoodie đen với khí chất lạnh lùng lấn át người nhìn.
"Cho em hai bát mì kim chi bò, một bát không cay và một bát... cấp độ 7 ạ," Lâm nói với nhân viên quán.
Khánh nhướng mày: "Cấp độ 7? Cậu định ám sát tôi à?"
Lâm cười hì hì, đôi mắt cong lại thành hình bán nguyệt: "Thử thách mà chị! Với lại nhìn chị ngầu thế này, ăn cay chắc giỏi lắm."
Khánh tặc lưỡi, thầm nghĩ: Thôi thì chiều cậu nhóc này một chút. Khi hai bát mì được bưng ra, bát của Khánh đỏ rực một màu ớt, khói bốc lên nồng nặc khiến thực khách bàn bên cạnh cũng phải hắt hơi. Ngược lại, bát của Lâm chỉ là một màu nước dùng vàng nhạt hiền hòa.
Khánh cầm đôi đũa bằng bàn tay to lớn, vững chãi, thản nhiên gắp một vắt mì lớn đưa vào miệng. Lâm hồi hộp quan sát, tay cậu vô thức siết lấy chiếc cốc nước đá.
"Thế nào ạ?"
Khánh vẫn tỉnh bơ, cơ hàm chuyển động đều đặn. Cô nuốt xuống rồi gật đầu: "Cũng được, hơi ngọt một chút."
Trong khi đó, Lâm chỉ mới húp thử một thìa nước dùng từ bát của mình – vốn dĩ chỉ có một chút xíu vị cay để "góp vui" – mà đã bắt đầu xuýt xoa. Cậu nhóc nhạy cảm này dường như có vị giác mỏng manh như chính làn da của mình vậy. Chỉ sau vài miếng, môi Lâm đã sưng mọng lên, đỏ hồng tự nhiên còn hơn cả màu son tint cậu đang dùng.
"Cay... cay quá..." Lâm bắt đầu hít hà, nước mắt bắt đầu rưng rưng nơi khóe mi. Cậu vội vàng rút khăn giấy, nhưng thay vì lau miệng một cách thô lỗ, cậu nhẹ nhàng thấm nhẹ lên môi để không làm trôi đi lớp makeup nền tỉ mỉ.
Khánh nhìn cái điệu bộ "mỹ nhân gặp nạn" của Lâm mà không nhịn được cười. Cô đặt đũa xuống, vươn bàn tay thô ráp của mình ra, lấy một tờ giấy sạch rồi bất ngờ vươn người sang phía Lâm.
"Đã yếu còn ra gió," Khánh trầm giọng nói, tay cô luồn vào sau gáy Lâm để giữ cố định, tay kia cẩn thận lau đi giọt nước mắt sắp rơi trên má cậu.
Hành động này quá đỗi tự nhiên và đầy tính che chở, khiến Lâm đờ người ra. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo của Khánh ở khoảng cách gần, thấy rõ cả những tia lửa nhỏ trong con ngươi cô. Mùi bạc hà từ người Khánh hòa quyện với hơi nóng của bát mì tạo nên một cảm giác vừa cay nồng vừa mát lạnh, làm tim Lâm đánh lô tô liên hồi.
"Chị... chị lau làm gì, trôi hết phấn của em bây giờ," Lâm lý nhí, mặt đỏ bừng không rõ do cay hay do thẹn.
"Phấn quan trọng hay cái mặt cậu đang sắp chín tới nơi quan trọng hơn?" Khánh gằn giọng, nhưng động tác lại cực kỳ nhẹ nhàng, như thể cô đang chăm sóc một đóa hoa dễ vỡ.
Đúng lúc đó, từ bàn bên cạnh vang lên tiếng cười cợt của một nhóm thanh niên xăm trổ: "Nhìn kìa, thằng kia trông như con gái mà cũng bày đặt đi ăn mì cay. Lại còn để 'thằng bồ' lau nước mắt cho nữa chứ. Tởm quá mày ơi!"
Lâm khựng lại, đôi vai nhỏ hơi rụt xuống. Cậu vốn sợ những người thô lỗ và tiếng ồn ào. Sự kiên cường ngầm trong cậu bị tổn thương, cậu cúi đầu, bàn tay run run nắm lấy vạt áo.
Khánh cảm nhận được sự run rẩy của Lâm ngay lập tức. Ánh mắt cô đang dịu dàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh như dao cạo. Cô từ tốn đặt tờ giấy xuống bàn, đứng phắt dậy. Tiếng ghế gỗ ma sát với sàn nhà phát ra một âm thanh chói tai khiến cả quán im bặt.
Khánh bước sang bàn bên cạnh, một tay đút túi quần, tay kia đập mạnh xuống mặt bàn gỗ của nhóm thanh niên kia.
"Nói lại tôi nghe xem nào?" Giọng Khánh trầm đặc, mang theo áp lực của một người từng dẫn dắt cả đội bóng rổ chiến đấu trên sân khách.
Tên thanh niên cầm đầu run bắn, nhìn lên chiều cao vượt trội và bờ vai rộng của Khánh, lắp bắp: "Thì... thì tao nói nó ẻo lả... liên quan gì đến mày?"
Khánh nhếch môi cười khẩy, chiếc khuyên tai thánh giá rung rinh dưới ánh đèn: "Người yêu tôi, tôi chiều. Nó có khóc cũng là tôi lau. Nó có ẻo lả thì cũng là mỹ nhân của riêng tôi. Các anh có ý kiến gì không?"
Cả quán mì cay xôn xao. Lâm ngồi đó, đôi mắt to tròn sũng nước nhìn tấm lưng vững chãi của Khánh. Cậu cảm thấy như có một bức tường thành kiên cố vừa mọc lên chắn trước mặt mình, ngăn mọi giông bão bên ngoài. Đây là cảm giác mà cậu chưa bao giờ có được khi đi cạnh những người bạn "chuẩn nam giới" khác – những người vốn chỉ biết cười nhạo sở thích của cậu.
Đám thanh niên kia thấy Khánh quá "cứng", lại thêm khí chất lỳ lợm của dân quân ngũ toát ra từ cô, liền lầm bầm vài câu rồi thanh toán tiền chuồn thẳng.
Khánh quay lại bàn, thản nhiên ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô đẩy cốc nước đá sang phía Lâm: "Uống đi cho bớt cay. Khóc lóc cái gì, có tôi ở đây rồi."
Lâm cầm cốc nước, nhưng thay vì uống, cậu lại áp đôi bàn tay thon dài của mình lên mu bàn tay thô ráp của Khánh.
"Chị ngầu quá... Cảm ơn chị," Lâm nói, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự ngưỡng mộ tuyệt đối.
Khánh hơi lúng túng trước sự tiếp xúc thân mật của Lâm. Cô định rụt tay lại nhưng khi thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu đang tìm kiếm hơi ấm từ mình, cô lại để yên.
"Ăn nốt đi, tí nữa tôi dắt cậu đi mua... cái bảng mắt Dior gì đó cậu nói trên máy bay. Coi như bù đắp cho buổi hẹn hò thảm họa này," Khánh gãi đầu, nhìn đi chỗ khác để che giấu sự bối rối.
Lâm bật cười, những giọt nước mắt còn sót lại long lanh trên má. Buổi hẹn hò đầu tiên, tuy cay nồng đến chảy nước mắt, nhưng trong lòng Lâm lại ngọt ngào như một thỏi socola tan chảy. Cậu nhận ra, mình không cần một người chồng soái ca theo tiêu chuẩn của xã hội. Cậu chỉ cần một "soái tỷ" có bàn tay to lớn, sẵn sàng đập bàn bảo vệ cậu trước cả thế giới.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Lâm cứ nhìn mãi vào bàn tay mình, rồi lại nhìn vào tấm lưng của Khánh đang loay hoay sửa lại cái bản lề cửa sổ bị kẹt. Cậu thầm nghĩ: Bố ơi, đây đúng là người đàn ông... à không, là người hùng của đời con rồi.