Cơn bão mì cay tạm lắng xuống, nhưng dư chấn của nó vẫn còn hằn rõ trên gương mặt Lâm. Cậu ngồi thẫn thờ, đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy, ánh mắt nhìn Khánh như nhìn một vị thần vừa từ trên trời rơi xuống để giải vây cho mình. Sự kiện vừa rồi tại quán mì không chỉ là một màn dằn mặt những kẻ thô lỗ, mà nó còn là một cú hích mạnh bạo hất tung những rào cản phòng thủ cuối cùng trong lòng Lâm.
Khánh thản nhiên uống cạn cốc trà đá, tiếng đá viên va vào thành thủy tinh lách cách. Cô nhìn Lâm, người vẫn đang bần thần nhìn mình bằng đôi mắt cún con ướt át, liền tặc lưỡi: “Này, dặm lại phấn đi. Nhìn cậu bây giờ giống con thỏ bị hun khói lắm.”
Lâm giật mình, vội vàng rút chiếc gương nhỏ từ túi xách ra. Đôi bàn tay thon dài, móng tay sơn màu pastel khẽ run run khi mở nắp hộp phấn. Cậu nhìn vào gương, thấy chóp mũi mình vẫn còn đỏ ửng vì cay, và cả vì xúc động. “Em… em cảm ơn chị. Lúc nãy em sợ lắm, em tưởng họ sẽ xông vào đánh nhau.”
“Đánh nhau?” Khánh nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên trên gương mặt sắc sảo. “Ba cái loại đó tôi chấp cả cụm. Cậu cứ việc xinh đẹp đi, thế giới ngoài kia để tôi lo.”
Câu nói nửa đùa nửa thật của Khánh khiến Lâm đỏ mặt tía tai. Cậu cúi đầu, vờ như đang tập trung vào việc dùng bông phấn dặm nhẹ lên vùng chữ T, nhưng thực chất là để che giấu nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lớp áo dạ màu be.
Rời khỏi quán mì, họ tản bộ dọc theo con phố sầm uất. Khánh đi bên ngoài, phía sát lề đường, che chắn cho Lâm khỏi những dòng xe cộ hối hả. Dáng đi của cô dứt khoát, hai tay đút túi quần túi hộp, đôi vai rộng hơi rũ xuống đầy phong trần. Trong khi đó, Lâm đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉnh lại nếp áo, mùi hương sữa tắm dịu nhẹ tỏa ra từ người cậu hòa vào làn gió lạnh, tạo nên một sự đối lập đầy thu hút.
“Chị Khánh này,” Lâm lí nhí, bước chân chậm lại. “Tại sao chị lại giúp em? Ý em là… đóng giả làm ‘bạn trai’ của em trước mặt bố. Chị không thấy phiền sao? Chị cũng có cuộc sống riêng, có mẹ đang đợi ở nhà mà.”
Khánh dừng bước, xoay người lại nhìn Lâm. Ánh mắt cô vốn dĩ lạnh lùng, nay dưới ánh đèn đường vàng vọt chợt trở nên sâu thẳm. “Phiền chứ. Phiền chết đi được.” Cô thành thật trả lời, nhưng rồi lại thở hắt ra một hơi, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí. “Nhưng tôi không thích nhìn thấy người ta bị bắt nạt vì sống thật với chính mình. Với lại… mẹ tôi cũng đang bắt tôi đi xem mắt mấy anh chàng ‘chuẩn soái ca’ gì đó. Nói thật, mặc váy hồng cánh sen đi gặp mấy gã đó, tôi thà đi đánh nhau với mười thằng xăm trổ còn hơn.”
Lâm bật cười, nụ cười trong trẻo như xua tan đi cái lạnh của mùa đông. Cậu nhận ra, cả hai đều là những kẻ "mắc kẹt" trong kỳ vọng của gia đình. Một người bị ép phải mạnh mẽ như một quân nhân, một người bị ép phải thô ráp như một gã đàn ông đích thực.
“Vậy… chúng ta là đồng minh nhé?” Lâm đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, ngón tay út khẽ cong lên.
Khánh nhìn ngón tay út sơn màu xanh mint của Lâm, rồi lại nhìn bàn tay to bản, có vài vết sẹo mờ của mình. Cô không ngoắc tay kiểu trẻ con đó, mà thay vào đó, cô đưa bàn tay rộng lớn của mình bao trọn lấy nắm tay của Lâm, siết nhẹ. “Đồng minh. Nhưng nhớ đấy, bữa cơm 5 sao cậu hứa, không được quỵt.”
“Em hứa mà! Tối nay em sẽ vào bếp trổ tài cho chị xem.” Lâm hào hứng reo lên.
Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh rung lên liên hồi. Là bà Mai – mẹ cô. Khánh nhìn màn hình rồi nhăn mặt, đưa điện thoại cho Lâm xem. Một tin nhắn kèm theo hình ảnh bộ váy ren màu hồng phấn xòe rộng: “Khánh ơi, mẹ mới mua bộ này cho con, tối nay đi xem mắt con trai bác trưởng phòng nhé. Không đi là mẹ tuyệt thực đấy!”
Khánh rùng mình, da gà nổi khắp cánh tay. Cô nhìn Lâm bằng ánh mắt cầu cứu – điều hiếm thấy ở một “Đại ca” đội bóng rổ. “Cậu thấy chưa? Thảm họa đấy.”
Lâm nhìn bộ váy, rồi nhìn khí chất "ngầu lòi" của Khánh, cậu nheo mắt suy nghĩ một lát rồi búng tay cái chóc: “Em có cách! Chị giúp em đóng giả bạn trai, thì em sẽ giúp chị thoát khỏi vụ xem mắt này. Em sẽ biến chị thành một cô gái mà không một gã ‘chuẩn men’ truyền thống nào dám bén mảng tới!”
Khánh nheo mắt nghi ngờ: “Cậu định làm gì?”
“Chị quên em là ai sao? Em là Trịnh Hoàng Lâm, chuyên gia trang điểm và stylist không chuyên đây.” Lâm vỗ ngực tự tin. “Em sẽ biến chị thành một ‘đại tỷ’ giới thời trang, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm đến mức bọn họ chỉ dám đứng nhìn từ xa thôi.”
Khánh nhìn vẻ mặt hăng hái của Lâm, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô vốn quen bảo vệ người khác, nhưng đây là lần đầu tiên có người đứng ra muốn "bảo vệ" cô khỏi nỗi sợ mặc váy ren của mình.
Họ cùng nhau đi về phía trung tâm thương mại. Lâm dắt Khánh vào những cửa hàng mỹ phẩm đắt tiền, nơi mà bình thường cô chỉ đi lướt qua với vẻ khinh khỉnh. Cậu say sưa chọn lựa những tông màu makeup lạnh, những thỏi son màu đỏ rượu đầy quyền lực.
Dưới ánh đèn lung linh của trung tâm thương mại, bàn tay thon dài của Lâm khẽ lướt trên những hộp phấn mắt, cử chỉ tinh tế và đầy đam mê. Khánh đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát chàng trai nhỏ nhắn này. Cô nhận ra khi Lâm được sống với sở thích của mình, cậu không hề yếu đuối. Ánh mắt cậu kiên định, đôi tay cậu khéo léo, và cậu tỏa ra một nguồn năng lượng rực rỡ khiến người khác không thể rời mắt.
“Chị Khánh, ngồi xuống đây.” Lâm chỉ vào chiếc ghế trang điểm.
Khánh nằm im chịu trận khi Lâm bắt đầu tỉ mỉ làm sạch da cho cô bằng những miếng bông mềm mại mùi hoa anh đào. Cảm giác những ngón tay mềm của Lâm lướt nhẹ trên khuôn mặt mình khiến Khánh cảm thấy thư giãn lạ thường. Cô khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng mùi phấn rôm dịu nhẹ tỏa ra từ tay cậu.
Bên ngoài, trời bắt đầu mưa phùn, nhưng trong góc nhỏ này, có hai tâm hồn đang dần tìm thấy sự đồng điệu qua những lớp phấn son và những lời hứa hẹn đồng minh. Một bản "hợp đồng" tình yêu bắt đầu được ký kết, không phải bằng văn bản, mà bằng sự thấu hiểu cho nỗi khổ của những kẻ khác biệt.