MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 6: THỎA THUẬN "HỢP ĐỒNG TÌNH YÊU" ĐỂ ĐỐI PHÓ PHỤ HUYNH

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 6: THỎA THUẬN "HỢP ĐỒNG TÌNH YÊU" ĐỂ ĐỐI PHÓ PHỤ HUYNH

1,007 từ · ~6 phút đọc

Sau một ngày dài mệt mỏi với bát mì cay và màn "đánh dấu chủ quyền" đầy kịch tính, Lâm và Khánh ngồi đối diện nhau trong quán cà phê vắng vẻ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Hà Nội. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt xuống bàn gỗ, phản chiếu hai khuôn mặt đang mang những nỗi niềm riêng.

Khánh tháo chiếc mũ lưỡi trai, để lộ mái tóc layer hơi rối. Cô nhìn chăm chằm vào bức ảnh bộ váy hồng cánh sen mà mẹ cô vừa gửi qua Zalo, gương mặt sắt lại như sắp ra trận. Trong khi đó, Lâm lại đang mải mê ngắm nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay mà lúc nãy vừa được Khánh nắm chặt để bảo vệ.

"Chị Khánh này," Lâm lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng, giọng cậu nhẹ như hơi nước bốc lên từ ly latte lúa mạch. "Em nghĩ... chúng ta nên thực sự giúp đỡ nhau."

Khánh ngước mắt lên: "Cậu muốn giúp gì? Dạy tôi cách mặc cái đống ren hồng đó mà không bị nôn à?"

Lâm khẽ mỉm cười, đôi mắt cong lại đầy tinh nghịch. Cậu mở chiếc túi xách nhỏ, lấy ra một cuốn sổ tay bìa bọc da lụa và một cây bút mực. Cậu bắt đầu viết những dòng chữ thanh mảnh, bay bổng lên trang giấy trắng.

"Không, chúng ta sẽ lập một bản hợp đồng. 'Hợp đồng đồng minh chống lại sự áp đặt giới tính'. Nghe oai không?"

Khánh nhướng mày, có vẻ hứng thú. Cô nhoài người tới trước, chống cằm nhìn vào cuốn sổ. "Nói thử xem."

"Điều một," Lâm đọc to khi đang viết. "Trịnh Hoàng Lâm sẽ là 'bạn trai' của Nguyễn Mai Khánh trước mặt bà Mai. Nhưng vì chị không thích đàn ông truyền thống, em sẽ đóng vai một chàng trai thư sinh, dịu dàng, biết lắng nghe – mẫu người mà các bà mẹ quân ngũ thường thấy an tâm khi con gái mình ở bên cạnh."

Khánh gật đầu: "Duyệt. Mẹ tôi vốn sợ tôi yêu mấy tay xăm trổ hoặc mấy gã thô lỗ. Nhìn cậu 'mochi' thế này, bà ấy chắc chắn sẽ nghĩ tôi là người... bắt nạt cậu."

"Điều hai," Lâm tiếp tục, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại. "Nguyễn Mai Khánh sẽ là 'người yêu' của Trịnh Hoàng Lâm trước mặt ông Trịnh. Chị phải tiếp tục giữ hình tượng 'soái ca' này, vì chỉ có sự mạnh mẽ của chị mới khiến bố em không dám ép em đi xem mắt hay tham gia mấy khóa học 'đàn ông đích thực' nữa."

"Quá dễ," Khánh nhún vai, "Dù sao tôi cũng lỡ mang tiếng là gã đàn ông 'nằm trên' của cậu trong mắt bố cậu rồi."

Lâm đỏ mặt khi nghe đến từ "nằm trên", cậu vội vã cúi xuống viết tiếp để che giấu sự ngượng ngùng. "Điều ba... Điều này quan trọng nhất. Chúng ta phải dạy nhau cách 'sinh tồn'. Chị dạy em cách mạnh mẽ, cách không sợ bóng tối, và cách... thay bóng đèn. Còn em, em sẽ dạy chị cách chăm sóc bản thân, cách dùng kem chống nắng để không bị nám da khi tập bóng rổ, và cách để từ chối bộ váy hồng cánh sen kia một cách tinh tế nhất."

Khánh im lặng một lúc lâu. Cô nhìn vào đôi bàn tay thon dài, sơn vẽ tỉ mỉ của Lâm đang đặt cạnh bàn tay thô ráp, đầy vết trầy xước của mình. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim cô. Lần đầu tiên trong đời, có một người không nhìn mái tóc ngắn của cô mà lắc đầu, cũng không nhìn sự thô lỗ của cô mà đánh giá. Thay vào đó, cậu ấy muốn dạy cô cách yêu lấy bản thân.

"Được. Chốt kèo." Khánh lấy cây bút từ tay Lâm, dứt khoát ký tên vào góc sổ. "Nhưng tôi nói trước, tôi vụng về lắm. Cậu mà dạy tôi makeup hay skincare, coi chừng tôi làm vỡ hết mấy cái lọ đắt tiền của cậu đấy."

Lâm cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong quán cà phê vắng. "Không sao, em có nhiều đồ lắm. Với lại, nhìn chị thế này, chỉ cần dặm chút son màu đỏ gạch và kẻ thêm đường eyeliner sắc lẹm thôi là đủ khiến mấy anh chàng xem mắt phải khóc thét chạy về rồi."

Cả hai cùng bật cười. Bản hợp đồng kỳ lạ nhất thế gian đã được ký kết như thế. Họ không biết rằng, những điều khoản khô khan trên trang giấy ấy sẽ sớm được lấp đầy bằng những rung động thực sự.

"Nào, đối tác," Khánh đứng dậy, chìa bàn tay to lớn của mình ra. "Để ăn mừng hợp đồng thành công, tôi dắt cậu đi xem phim. Nhưng phim hành động nhé, không có phim tình cảm sướt mướt đâu."

Lâm vui vẻ nắm lấy tay Khánh, bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay vững chãi. "Phim hành động cũng được, nhưng nếu có cảnh kinh dị là chị phải che mắt cho em đấy!"

"Biết rồi, đồ nhát gan," Khánh vỗ vai Lâm một cái rõ mạnh, rồi cả hai cùng bước ra khỏi quán.

Bên ngoài, phố xá Hà Nội đã lên đèn. Gió mùa về mang theo cái se lạnh của những ngày cuối năm, nhưng giữa dòng người xuôi ngược, có hai tâm hồn vốn tưởng chừng lạc lõng nay đã tìm thấy điểm tựa của mình. Một Femboy nhạy cảm và một Tomboy trực tính, họ đang chuẩn bị bước vào một cuộc chơi lớn mà đối thủ chính là những định kiến cũ kỹ của gia đình và xã hội.

Trong túi áo khoác của Lâm, cuốn sổ tay nhỏ vẫn còn ấm nóng. Những dòng chữ "Hợp đồng tình yêu" dường như đang phát sáng, báo hiệu cho một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng không kém phần ngọt ngào đang chờ đợi ở phía trước.