MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 7: BUỔI SÁNG Ở CHUNG - AI LÀ NGƯỜI CHIẾM DỤNG GƯƠNG TRANG ĐIỂM?

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 7: BUỔI SÁNG Ở CHUNG - AI LÀ NGƯỜI CHIẾM DỤNG GƯƠNG TRANG ĐIỂM?

982 từ · ~5 phút đọc

Hà Nội buổi sớm chìm trong làn sương mỏng, cái lạnh luồn qua kẽ lá, đậu trên bậu cửa sổ phòng khách nhà họ Trịnh. Lâm thức dậy sớm theo thói quen, mái tóc cậu hơi rối, bộ pijama lụa trắng trễ nải để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Cậu nhẹ nhàng bước xuống lầu, nhưng vừa đến cửa phòng tắm chung ở tầng trệt đã nghe thấy tiếng nước chảy xối xả và tiếng hát nghêu ngao cực kỳ "đàn ông".

Khánh đang ở trong đó.

Sau khi "hợp đồng" được ký kết, Lâm đã lấy lý do "Khánh mới về nước chưa kịp tìm chỗ ở" để thuyết phục mẹ cho cô ở lại phòng khách thêm vài ngày. Và thế là cuộc sống chung chính thức bắt đầu với một cú chạm trán nảy lửa ngay tại khu vực vệ sinh.

Năm phút sau, cánh cửa bật mở. Khánh bước ra, người tỏa ra hơi nước nóng và mùi xà phòng bạc hà sảng khoái. Cô chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát và quần short thể thao, mái tóc layer ướt đẫm đang được cô dùng khăn bông vò một cách thô bạo.

"Chào buổi sáng, Mochi," Khánh hất hàm, định đi lướt qua Lâm.

"Chị... chị đứng lại!" Lâm chặn đường, đôi mắt to tròn long lanh vẻ trách móc. "Chị tắm xong mà không lau gương à? Với lại... sao chị dùng hết sạch nước nóng của em rồi?"

Khánh nhướng mày, nhìn cậu nhóc đang ôm một cái túi đựng đồ dưỡng da to đùng: "Tắm thì phải dùng nước nóng chứ. Cậu làm gì mà ôm cái đống kia như ôm con thế?"

Lâm không thèm đáp, cậu lách người vào trong rồi thốt lên một tiếng kinh hãi. Chiếc gương lớn trong phòng tắm bị hơi nước phủ mờ mịt, và kinh khủng hơn, những chai lọ mỹ phẩm đắt tiền của cậu đã bị Khánh đẩy dạt sang một bên để nhường chỗ cho... một bánh xà phòng cục và chiếc dao cạo râu (mà thực ra cô dùng để cạo lông chân cho gọn gàng khi thi đấu bóng rổ).

"Chị Khánh! Chị nhìn xem, chai nước thần của em bị nghiêng rồi này! Chị có biết nó bao nhiêu tiền không?" Lâm vừa nói vừa cẩn thận dùng khăn mềm lau sạch hơi nước trên gương, từng động tác đều tỉ mỉ như đang lau chùi một báu vật quốc gia.

Khánh đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, thích thú quan sát: "Có cái gương thôi mà, cậu cứ làm quá. Mà cậu định ở trong đó đến bao giờ? Tôi đói rồi đấy."

"Còn lâu!" Lâm đáp vọng ra, giọng đã lấy lại vẻ đanh đá của một 'nàng thơ' chính hiệu. "Quy trình buổi sáng của em cần ít nhất 45 phút. Tẩy trang nhẹ, rửa mặt, cân bằng da, serum, kem dưỡng, kem chống nắng và một chút son dưỡng có màu. Chị cứ đợi đi!"

Khánh tặc lưỡi, lầm bầm: "Con trai gì mà còn rắc rối hơn cả bà mẹ quân ngũ của tôi."

Cô bỏ vào bếp, nhưng chẳng được bao lâu lại phải quay ra vì... không biết bật bếp từ nhà Lâm như thế nào. Trông thấy Khánh loay hoay với cái bảng điều khiển cảm ứng như đang gỡ bom, Lâm thở dài, tay vẫn đang cầm cây cọ che khuyết điểm, chạy ra hướng dẫn.

"Ấn vào đây, rồi vuốt thế này. Chị định nấu gì?"

"Mì gói," Khánh trả lời ngắn gọn. "Tôi chỉ biết làm món đó thôi."

Lâm nhìn đôi bàn tay to lớn của Khánh đang cầm gói mì một cách vụng về, lòng chợt dâng lên một cảm giác muốn che chở ngược. Cậu đẩy cô sang một bên: "Thôi, chị ra gương ngồi đi, em trang điểm xong rồi. Để em nấu cho, chị mà vào bếp là lát nữa bố em lại tưởng có hỏa hoạn."

Mười lăm phút sau, một bữa sáng "5 sao" hiện ra trên bàn: Trứng cuộn kiểu Nhật vàng ươm, salad cá ngừ trang trí đẹp mắt và hai ly sữa hạt ấm nóng.

Khánh ngồi vào bàn, mắt sáng rực. Cô gắp một miếng trứng, cảm nhận vị ngọt thanh và mềm mại tan trên đầu lưỡi. "Cậu nấu ăn ngon thật đấy, Lâm."

Lâm ngồi đối diện, tay chống cằm nhìn Khánh ăn. Cậu đã kịp dặm chút phấn hồng nhẹ lên gò má, đôi môi phủ một lớp son tint bóng màu cam san hô, trông rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.

"Ăn xong em sẽ bôi kem chống nắng cho chị," Lâm dứt khoát nói. "Chị nhìn da chị xem, cháy nắng hết rồi. Phí cả gương mặt sắc sảo này."

"Thôi đi, đàn ông đàn ang ai lại..."

"Hợp đồng!" Lâm giơ cuốn sổ tay nhỏ ra, đôi mắt cún con long lanh khiến Khánh lập tức nghẹn lời.

Khánh thở dài, đành nằm im trên sofa để Lâm "chiếm dụng" khuôn mặt mình. Cậu nhóc ngồi ghé sát vào cô, mùi phấn rôm dịu nhẹ từ người Lâm bao bọc lấy Khánh. Những ngón tay thon dài, mát lạnh của Lâm khẽ chạm vào gò má Khánh, tán đều lớp kem chống nắng một cách chuyên nghiệp.

Khoảng cách quá gần khiến Khánh có thể thấy rõ từng sợi lông mi dài của Lâm và cả sự tập trung cao độ trong đôi mắt cậu. Bất giác, tim cô đập trệch đi một nhịp. Cô vội vàng nhắm mắt lại, lầm bầm: "Xong chưa?"

"Sắp xong rồi, chị đừng cựa quậy," Lâm thì thầm, hơi thở thơm mùi bạc hà phả nhẹ lên trán cô.

Buổi sáng đầu tiên ở chung kết thúc trong sự lúng túng thầm kín của cả hai. Một người chiếm gương, một người chiếm bếp, nhưng cuối cùng họ lại đang dần chiếm lấy những khoảng trống nhỏ trong tâm hồn nhau.