Trời sập tối nhanh hơn dự kiến. Những đám mây đen kịt kéo về phủ kín bầu trời Hà Nội, mang theo một cơn giông bất chợt. Trong căn biệt thự nhà họ Trịnh, ông bà Trịnh đã sang nhà người quen dự tiệc mừng thọ, chỉ còn lại Lâm và Khánh với không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng mưa đập vào cửa kính.
Lâm đang ở trong phòng kho nhỏ cạnh chân cầu thang để tìm bộ sưu tập nến thơm mới mua. Cậu vốn dĩ rất sợ bóng tối; với Lâm, bóng tối không chỉ là sự thiếu hụt ánh sáng, mà là nơi trú ngụ của những nỗi bất an mơ hồ. Cậu vừa chạm tay vào hũ nến hương oải hương thì một tiếng "tạch" khô khốc vang lên.
Cả căn nhà chìm vào màn đêm đặc quánh. Hệ thống điện gặp sự cố do sét đánh trúng trạm biến áp gần đó.
"Chị Khánh ơi!"
Tiếng của Lâm lạc đi trong không gian, mang theo sự hoảng loạn tột độ. Cậu đứng chôn chân trong phòng kho, đôi bàn tay thon dài quờ quạng trong hư không, chạm phải những thùng carton khô cứng. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Tôi đây! Cứ đứng yên đấy, đừng chạy lung tung kẻo ngã."
Giọng nói trầm thấp, dứt khoát của Khánh vang lên từ phía phòng khách. Chỉ vài giây sau, ánh đèn flash từ điện thoại của cô quét một đường sáng rực rỡ qua hành lang, xuyên thấu màn đêm và chạm đến chỗ Lâm. Khánh bước tới, dáng đi vững chãi, trên tay cầm theo một chiếc đèn pin dự phòng và một chiếc thang nhôm nhỏ.
"Bóng đèn hành lang bị cháy rồi, còn cầu dao thì nhảy. Để tôi xử lý."
Khánh đặt thang xuống ngay dưới chân bóng đèn tròn ở lối đi. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, gương mặt cô hiện lên với những đường nét sắc sảo, ánh mắt tập trung cao độ. Cô leo lên thang, từng bậc một, cử chỉ mạnh mẽ và thuần thục. Lâm đứng dưới chân thang, hai tay nắm chặt vào vạt áo len hồng, mắt không rời khỏi bóng lưng của "vệ sĩ" tận tâm.
"Chị... chị cẩn thận nhé. Hay là để mai gọi thợ?" Lâm lí nhí, dù rất sợ tối nhưng cậu còn sợ Khánh bị điện giật hơn.
"Thợ thuyền gì giờ này. Việc vặt này tôi làm suốt ở ký túc xá đội bóng." Khánh đáp, một tay cầm bóng đèn mới, một tay vặn nhẹ chốt bảo vệ.
Dưới ánh sáng hắt ngược từ dưới lên, đôi bàn tay của Khánh lộ rõ vẻ thô ráp nhưng vô cùng khéo léo. Những khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay to rộng và những đầu ngón tay đầy sức mạnh đang xoay nhẹ chiếc bóng thủy tinh. Trong mắt Lâm lúc này, Khánh không chỉ là một Tomboy mạnh mẽ, mà giống như một vị anh hùng đang mang ánh sáng trở lại cho thế giới của cậu.
Bất chợt, một tiếng sấm vang rền dội thẳng vào mái nhà. Lâm giật bắn mình, nỗi sợ bóng tối cộng hưởng với tiếng động mạnh khiến cậu mất kiểm soát. Theo bản năng của một "nàng thơ" đang cần sự che chở, cậu nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy hông Khánh khi cô vẫn còn đang đứng trên thang.
Cơ thể Khánh cứng đờ. Một luồng điện thực sự chạy dọc sống lưng cô, nhưng không phải từ ổ điện mà là từ đôi bàn tay mềm mại của Lâm. Cô cảm nhận được gương mặt thanh tú của cậu đang áp sát vào lưng mình, hơi thở dồn dập và mùi hương phấn rôm dịu nhẹ bao vây lấy khứu giác.
"Lâm... Cậu làm cái quái gì thế? Tôi ngã bây giờ!" Khánh gắt gỏng, nhưng tông giọng lại không có chút gì là giận dữ, trái lại còn có chút lúng túng hiếm thấy.
"Em sợ... Chị đừng xuống, cứ đứng đó đi..." Lâm lí nhí, vòng tay càng siết chặt hơn. Đôi bàn tay thon nhỏ của cậu đan vào nhau trên bụng Khánh, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cơ thể săn chắc của cô.
Khánh thở dài, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. Cô nhanh chóng vặn chặt bóng đèn rồi ra hiệu cho Lâm buông tay để cô xuống. Khi đôi chân sneaker chạm đất, cô quay lại, thấy Lâm vẫn đang đứng run rẩy, đôi mắt to tròn sũng nước nhìn cô đầy cầu khẩn.
"Xong rồi đây, đồ nhát gan." Khánh đưa tay xoa đầu Lâm, động tác thô rạp nhưng chứa đựng sự trấn an lạ kỳ. Cô cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu, dẫn cậu ra phía cầu dao tổng. "Nhìn kỹ này, lần sau mất điện thì gạt cái lẫy này lên. Học đi em trai, không phải lúc nào chị cũng ở đây đâu."
Lâm nhìn theo ngón tay của Khánh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang mình. Cậu khẽ lẩm bẩm một câu mà chính cậu cũng không ngờ mình lại can đảm đến thế:
"Vậy thì... chị ở bên em cả đời đi."
Không gian rơi vào im lặng trong vài giây. Khánh sững sờ, chiếc đèn pin trên tay cô khẽ rung động. Ánh sáng quét qua khuôn mặt đỏ bừng của Lâm, khiến cậu trông càng thêm mong manh và quyến rũ dưới lớp trang điểm nhẹ.
Khánh định đáp lại điều gì đó, nhưng đúng lúc ấy, điện bật sáng trưng. Ánh đèn neon rực rỡ làm cả hai cùng chói mắt, phá tan bầu không khí ám muội vừa rồi. Khánh vội vàng buông tay Lâm ra, hắng giọng rồi quay đi:
"Nói nhảm cái gì đấy. Đi nấu cơm đi, tôi đói sắp chết rồi."
Lâm nhìn theo bóng lưng của Khánh, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười. Cậu nhận ra, dù Khánh có cố tỏ ra thô lỗ đến đâu, thì sự rung động trong ánh mắt cô lúc nãy là không thể che giấu.
"Rõ thưa đại ca!" Lâm reo lên, chân sáo chạy vào bếp, lòng ngập tràn một niềm vui không tên. Cậu thầm nghĩ, có lẽ cái bóng đèn cháy này là một sự sắp đặt của định mệnh, để cậu nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc "vệ sĩ" thép ấy là một trái tim cũng biết lỗi nhịp vì cậu.