Sau sự cố mất điện và lời đề nghị "ở bên nhau cả đời" đầy táo bạo của Lâm, bầu không khí trong căn biệt thự nhà họ Trịnh trở nên đặc quánh một sự ngượng ngùng khó tả. Khánh vùi đầu vào đĩa bít tết Lâm vừa nấu, ăn như thể đó là nhiệm vụ sinh tồn cuối cùng của nhân loại, trong khi Lâm chỉ lặng lẽ cầm ly sữa hạt, đôi mắt không rời khỏi những ngón tay đang mân mê viền ly.
"Này," Khánh phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng trầm thấp đặc trưng. Cô đặt dao nĩa xuống, nhìn thẳng vào Lâm. "Lúc nãy... cậu nói thật hay chỉ vì sợ tối quá nên quáng gà?"
Lâm khựng lại. Cậu không đỏ mặt như mọi khi. Thay vào đó, một nụ cười buồn phảng phất hiện ra trên gương mặt thanh tú. Cậu đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ vẫn còn vương những vệt nước mưa dài.
"Chị Khánh, chị có bao giờ cảm thấy mình đang mặc nhầm một lớp da không?"
Khánh hơi sững người. Câu hỏi đánh trúng vào nỗi lòng của một cô gái luôn phải gồng mình trong những bộ vest cứng nhắc để làm hài lòng người cha quân ngũ. Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Lâm chậm rãi mở chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng, nơi cậu cất giữ những gì riêng tư nhất. Cậu lấy ra một chiếc váy Lolita màu xanh băng giá, với những đường ren thủ công tinh xảo và lớp vải voan mềm mại như mây. Cậu vuốt ve chất liệu vải bằng đôi bàn tay thon dài, móng tay sơn màu xanh mint khẽ rung nhẹ.
"Hồi nhỏ, bố em luôn muốn em là một chiến binh. Ông mua cho em súng nhựa, xe tăng, bắt em đi học võ, học đá bóng. Nhưng mỗi lần nhìn thấy những món đồ đó, em chỉ thấy sự thô bạo và tiếng ồn. Em sợ chúng."
Giọng Lâm run run, cậu nhớ lại những lần bị bố mắng là "đồ đàn bà" chỉ vì cậu khóc khi nhìn thấy một con chim sẻ bị thương.
"Năm em mười tuổi, mẹ lén cho em xem một buổi trình diễn thời trang trên tivi. Lần đầu tiên em thấy những chiếc váy xòe rộng, những dải ruy băng rực rỡ. Em thấy chúng đẹp đến mức khó thở. Với em, bộ vest đen hay những chiếc quần jean thô cứng giống như một cái lồng sắt, còn những dải lụa mềm mại này mới là đôi cánh."
Lâm quay lại nhìn Khánh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự kiên cường đến lạ lùng.
"Mọi người nói đàn ông mặc váy là bệnh hoạn, là dị hợm. Nhưng tại sao cái đẹp lại phải phân chia rạch ròi theo giới tính? Em mặc váy không phải vì em muốn trở thành con gái, mà vì khi khoác nó lên người, em mới cảm thấy mình được là chính mình nhất. Em thấy mình nhẹ nhàng, tinh tế và... tự do."
Khánh im lặng. Cô nhìn chàng trai trước mặt – một người có vẻ ngoài mềm mỏng như mochi nhưng bên trong lại sở hữu một ý chí sắt đá mà ngay cả những gã đàn ông cơ bắp nhất cũng chưa chắc có được. Lâm đã chọn đối đầu với cả thế giới để bảo vệ cái tôi của mình, trong khi cô... cô vẫn đang trốn chạy khỏi những bộ váy hồng cánh sen của mẹ.
"Cậu dũng cảm hơn tôi nghĩ đấy," Khánh đứng dậy, bước đến cạnh Lâm. Cô đưa bàn tay to rộng, thô ráp của mình đặt lên bờ vai nhỏ nhắn của cậu. "Ít nhất cậu dám mặc những gì cậu yêu. Còn tôi, tôi chỉ biết mặc hoodie đen để trốn tránh sự kỳ vọng của người khác."
Lâm ngước nhìn cô, sự nhạy cảm tinh tế giúp cậu nhận ra nỗi buồn thoáng qua trong mắt "soái tỷ". Cậu khẽ nắm lấy tay cô, sự tương phản giữa hai bàn tay – một mềm mại nhỏ nhắn, một ấm áp vững chãi – tạo nên một hình ảnh kỳ lạ nhưng hài hòa.
"Vậy nên em mới cần chị," Lâm thì thầm. "Em cần một người bảo vệ em khỏi những lời ác ý, để em có đủ tự tin diện những bộ váy đẹp nhất. Và đổi lại, em sẽ là người cho chị thấy rằng, chị không cần phải gồng mình để trở nên mạnh mẽ. Ở bên em, chị cứ việc thô lỗ, cứ việc vụng về, vì em sẽ luôn là người chăm sóc chị."
Khánh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Một Tomboy chưa bao giờ biết đến hai từ "yếu đuối" như cô, nay lại thấy lòng mình dịu lại trước lời đề nghị của một Femboy.
"Cậu biết không, Mochi," Khánh hắng giọng để giấu đi sự xúc động. "Nếu thế giới này coi cậu là kẻ lập dị, thì tôi sẽ là kẻ lập dị đồng hành cùng cậu. Tôi sẽ là vệ sĩ cho những chiếc váy của cậu, miễn là cậu không bắt tôi mặc mấy thứ ren rúa đó là được."
Lâm bật cười, những giọt nước mắt vương trên mi rơi xuống, lấp lánh dưới ánh đèn. "Hứa nhé? Chị đã ký hợp đồng rồi đấy!"
"Hứa. Đại ca nói là làm."
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ mùi hoa anh đào, bí mật của Lâm đã không còn là một gánh nặng. Nó đã trở thành một sợi dây liên kết vô hình, kéo hai con người "ngược đời" lại gần nhau hơn. Họ không còn là những kẻ đóng kịch để đối phó phụ huynh nữa; họ đã bắt đầu trở thành những mảnh ghép hoàn hảo, bù trừ cho những khuyết điểm của nhau.
Khánh nằm trên sofa, ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh từ khuyên tai mình và mùi phấn rôm từ phía phòng Lâm. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười sáng hơn cả ánh sao ngoài cửa sổ. Có lẽ, việc về nước lần này là quyết định đúng đắn nhất đời cô.