MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 10: QUÁ KHỨ CỦA KHÁNH - CÔ GÁI TỪNG BỊ ÉP PHẢI DỊU DÀNG

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 10: QUÁ KHỨ CỦA KHÁNH - CÔ GÁI TỪNG BỊ ÉP PHẢI DỊU DÀNG

1,023 từ · ~6 phút đọc

Đêm đã về khuya, tiếng mưa ngoài hiên chỉ còn là những tiếng lách tách đều đặn trên mái tôn. Trong phòng khách, ánh đèn vàng từ chiếc đèn đứng tỏa ra một vùng không gian ấm áp. Khánh ngồi tựa lưng vào ghế sofa, đôi chân dài gác lên chiếc bàn gỗ, ánh mắt thẫn thờ nhìn vào chiếc khuyên tai hình thánh giá đang phản chiếu ánh sáng bạc.

Lâm mang ra một đĩa bánh mochi trà xanh tự làm và hai tách trà hoa cúc nóng hổi. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống tấm thảm dưới chân Khánh. Sự nhạy cảm thiên bẩm cho Lâm biết rằng, đằng sau vẻ ngoài phong trần của "đại ca" là một khoảng lặng đang cần được lấp đầy.

"Chị đang nghĩ về bộ váy hồng của mẹ chị sao?" Lâm hỏi khẽ, tay đẩy đĩa bánh về phía Khánh.

Khánh bật cười nhạt, một nụ cười không có chút vui vẻ. Cô cầm lấy một chiếc bánh, mân mê lớp vỏ mềm mịn nhưng không ăn. "Cậu biết không Lâm, trước năm mười lăm tuổi, tôi cũng từng có tóc dài ngang lưng đấy. Mẹ tôi từng hy vọng tôi sẽ trở thành một nghệ sĩ piano hoặc một giáo viên dịu dàng."

Lâm ngạc nhiên ngước lên. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng được một "soái tỷ" Khánh với mái tóc dài sẽ trông như thế nào.

"Gia đình tôi ba đời là quân ngũ," Khánh tiếp tục, giọng trầm xuống như đang đọc lại một trang nhật ký cũ. "Bố tôi là đại tá, ông cực kỳ nghiêm khắc. Nhưng kỳ lạ thay, người ép tôi phải 'ra dáng con gái' nhất lại là mẹ. Bà sợ cái chất thép của bố sẽ làm tôi thô cứng, nên bà bù đắp bằng cách bắt tôi mặc váy ren, học thêu thùa, đi đứng phải khép nép. Mỗi lần tôi trèo cây hay đá bóng với đám con trai trong khu tập thể, bà lại khóc như thể tôi vừa phạm phải một trọng tội."

Khánh siết chặt chiếc bánh mochi, đôi mắt sắc sảo thoáng hiện lên một tia đau đớn.

"Năm mười lăm tuổi, trong một buổi tiệc của đơn vị bố, mẹ bắt tôi mặc một chiếc váy xòe diêm dúa và đi giày búp bê chật ních. Lúc đó, có một đám con trai cấp ba bắt đầu trêu chọc một cô bé nhỏ hơn vì em ấy bị tật ở chân. Tôi không chịu được, tôi đã lao vào đấm gục thằng cầm đầu ngay giữa sảnh tiệc. Kết quả là chiếc váy ren bị rách toang, đôi giày búp bê văng ra ngoài, còn tôi thì bị bố tát một cái đau viếng người trước mặt bao nhiêu quan khách vì tội 'làm nhục mặt gia đình'."

Lâm nín thở. Cậu có thể cảm nhận được cái tát đó không chỉ đau ở má, mà còn xé nát lòng tự trọng của một cô gái trẻ đầy chính nghĩa.

"Đêm đó, tôi đã tự dùng kéo cắt phăng mái tóc dài của mình. Tôi nhận ra rằng, việc cố gắng nhét mình vào một chiếc váy hồng chỉ để làm hài lòng người khác là sự phản bội lớn nhất đối với chính mình. Tôi chọn hoodie, chọn quần túi hộp, chọn bóng rổ và võ thuật. Tôi chọn trở thành 'Đại ca' để không ai có thể dùng sự dịu dàng giả tạo đó để trói buộc tôi nữa."

Khánh nhìn xuống đôi bàn tay to, thô của mình, rồi nhìn sang đôi bàn tay nhỏ nhắn, thon dài của Lâm đang đặt trên gối.

"Mẹ tôi nhìn tôi như một sản phẩm lỗi. Bà luôn nói 'con gái là phải yếu đuối một chút mới có người thương'. Nhưng tôi không muốn yếu đuối, Lâm ạ. Tôi sợ sự yếu đuối của chính mình bị người khác nhìn thấy, vì tôi sợ nếu tôi buông lỏng lớp vỏ bọc này ra, tôi sẽ lại bị tổn thương như đêm đó."

Lâm im lặng hồi lâu. Cậu đặt bàn tay mềm mại của mình lên bàn tay đang siết chặt của Khánh. Cậu không khuyên cô phải dịu dàng, cũng không bảo cô hãy mặc váy lại đi. Cậu chỉ nói bằng tất cả sự chân thành:

"Chị không cần phải gồng mình nữa đâu. Nếu cả thế giới này bắt chị phải là 'vệ sĩ' mạnh mẽ, thì ở đây, em sẽ là người cho phép chị được 'yếu đuối'. Chị bảo vệ em khỏi những lời đàm tiếu, thì em sẽ bảo vệ tâm hồn của chị khỏi những kỳ vọng mệt mỏi đó. Chị có thể là 'Đại ca' ngoài kia, nhưng ở cạnh em, chị cứ là chính chị thôi."

Khánh khựng lại. Đây là lần đầu tiên có một người nói với cô rằng cô được phép không cần phải mạnh mẽ. Một cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được bộ giáp nặng nề bao quanh trái tim suốt mười năm qua. Cô nhìn Lâm, thấy chàng trai "mochi" này thực ra lại là người có sức mạnh chữa lành lớn lao nhất.

"Cậu dẻo mồm thật đấy," Khánh hắng giọng, cố xua đi sự xúc động đang dâng lên trong lòng. Cô cầm miếng bánh mochi bỏ vào miệng, vị ngọt dịu và mùi trà xanh thanh mát lan tỏa. "Nhưng mà... cảm ơn cậu."

Lâm mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt cún con híp lại. Cậu biết, từ giây phút này, giữa họ không còn là một bản hợp đồng tình yêu khô khan nữa. Hai tâm hồn, một người khao khát cái đẹp bị cấm đoán, một người trốn chạy sự dịu dàng bị ép buộc, đã chính thức tìm thấy nhau trong sự đồng cảm sâu sắc nhất.

"Chị Khánh, ngủ ngon nhé. Mai em sẽ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng 'soái tỷ' cho chị!"

Lâm đứng dậy, chân sáo bước về phòng mình. Khánh nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cậu, môi khẽ nhếch lên một nụ cười thực sự. Cô vươn vai, cảm thấy đêm nay, tiếng mưa không còn buồn bã như trước nữa.