Cuối tuần, khu phố trung tâm Hà Nội rực rỡ ánh đèn màu. Khánh bị đám bạn trong đội bóng rổ cũ kéo đi liên hoan sau một trận giao hữu nhiệt huyết. Vốn dĩ cô định từ chối, nhưng nhìn thấy "hợp đồng" Lâm đang lúi húi chuẩn bị trang phục đi chơi cùng bạn thân Huy, Khánh bỗng đổi ý.
"Mochi, tối nay đi Karaoke với tôi đi."
Lâm quay lại, chiếc áo khoác len mỏng màu xanh thiên thanh khẽ bay. Cậu vừa kịp dặm lại chút phấn phủ kềm dầu, đôi mắt to tròn chớp chớp: "Nhóm bạn thể thao của chị á? Em... em sợ họ lắm. Họ to con, lại còn hay nói to nữa."
Khánh tặc lưỡi, tiến lại gần, bàn tay to lớn vững chãi vỗ nhẹ lên vai Lâm: "Có tôi ở đó, ai dám làm gì cậu? Coi như thực hiện điều khoản bảo vệ nhau đi. Với lại, tôi muốn cho họ thấy 'người yêu' tôi tuyệt thế nào."
Thế là Lâm xuất hiện tại phòng Karaoke hạng sang giữa lòng phố cổ trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Nhóm bạn của Khánh toàn là những "tay to" thứ thiệt, áo thun ba lỗ khoe cơ bắp, giọng nói hào sảng vang dội cả căn phòng. Khi thấy Khánh – "đại ca" của họ – dắt theo một chàng trai nhỏ nhắn, da trắng như sứ, mặc áo pastel và mùi hương hoa anh đào dịu nhẹ, cả đám đứng hình mất vài giây.
"Này Khánh, 'em gái' nào xinh thế này? À không, là em trai à?" Tùng, một tay ném rổ khét tiếng, cười hì hì trêu chọc.
Khánh đút hai tay vào túi quần túi hộp, ánh mắt sắc sảo lườm một vòng: "Người yêu tôi. Đứa nào dám nói năng lung tung là tối nay không có đường về đâu nhé."
Cả phòng cười ồ lên, nhưng ánh mắt nhìn Lâm vẫn đầy vẻ hoài nghi và đôi chút mỉa mai. Họ bắt đầu hát những bài hát sôi động, uống bia ầm ĩ. Lâm ngồi thu mình một góc, đôi bàn tay thon nhỏ đan chặt vào nhau, thỉnh thoảng khẽ vuốt lại nếp áo. Cậu cảm thấy lạc lõng giữa những âm thanh chát chúa và sự thô rạp này.
Khánh nhận ra điều đó. Cô không uống bia, chỉ ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại gắp một miếng trái cây bỏ vào đĩa của Lâm. "Cậu không hát à? Thấy nãy giờ cậu cứ nhìn cái máy chọn bài mãi."
Lâm ngước lên, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại: "Em sợ... em chọn bài không hợp gu các anh ấy."
"Kệ họ đi. Cậu thích gì thì hát đó." Khánh nói xong, đứng phắt dậy đi thẳng đến máy chọn bài, bấm dứt khoát một dãy số.
Khi giai điệu đầu tiên vang lên, cả căn phòng bỗng im bặt. Đó không phải là một bài nhạc Pop ngọt ngào, cũng không phải nhạc idol nữ mà mọi người đang kỳ vọng. Tiếng guitar điện gầm rú, nhịp trống dồn dập của một bản Rock Alternative kinh điển bắt đầu chiếm trọn không gian.
Lâm hít một hơi thật sâu. Cậu đứng dậy, bước lên sân khấu nhỏ giữa phòng. Cử chỉ của cậu vẫn vậy, thanh tao và nhã nhặn, nhưng cách cậu cầm chiếc micro lại vô cùng chuyên nghiệp.
Vừa mở lời, cả căn phòng như bị chấn động.
Giọng hát của Lâm không hề thanh mảnh hay cao vút như vẻ ngoài. Đó là một tông nam trầm (baritone) đầy nội lực, khàn nhẹ và vô cùng quyến rũ. Cậu hát về nỗi đau của sự khác biệt, về khát vọng được tự do giữa một thế giới đầy định kiến. Khi đến đoạn điệp khúc, Lâm hoàn toàn bùng nổ. Cậu gằn giọng, những nốt cao rực cháy khiến những gã đàn ông lực lưỡng dưới kia phải rùng mình.
Dưới ánh đèn flash màu tím và xanh, Lâm trông như một vị thần bóng tối đang ngự trị trên ngai vàng của riêng mình. Mái tóc thanh tú hơi rũ xuống che bớt một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt cậu rực sáng một vẻ tự tin chưa từng thấy. Sự kiên cường ngầm của Lâm bấy lâu nay bỗng chốc được giải phóng qua từng ca từ.
Khánh ngồi dưới hàng ghế, chiếc ly thủy tinh trên tay cô khẽ rung nhẹ. Cô chết lặng. Cô chưa bao giờ nghe thấy một giọng hát nào vừa đẹp vừa cuồng nhiệt đến thế. Lâm không còn là cậu nhóc "Mochi" nhút nhát cần cô che chở bóng tối nữa; lúc này, cậu là ánh sáng rực rỡ nhất, khiến người ta vừa muốn tôn thờ vừa muốn chiếm lấy.
Kết thúc bài hát bằng một cú ngân dài đầy điêu luyện, Lâm hạ micro xuống, ngực hơi phập phồng vì mất sức. Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng máy lạnh chạy rì rì.
"Vãi... đỉnh quá!" Tùng là người đầu tiên lên tiếng, anh ta đứng bật dậy vỗ tay rầm rộ. Cả đám bạn thể thao cũng đồng loạt hò reo, nhìn Lâm với ánh mắt hoàn toàn thay đổi – từ mỉa mai chuyển sang kính nể tột độ. "Không ngờ em trai đây lại có giọng Rock 'cháy' thế! Khánh, bà kiếm đâu ra cực phẩm này thế hả?"
Khánh không trả lời. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh một cách bất thường. Cô tiến lại gần sân khấu, chìa bàn tay to rộng của mình ra để đỡ Lâm xuống. Khi bàn tay mềm mại, thon nhỏ của Lâm đặt vào lòng bàn tay cô, Khánh bất giác siết chặt lại.
"Hát hay lắm," Khánh thì thầm, giọng cô hơi khàn đi vì xúc động.
Lâm đỏ mặt, đôi mắt cún con nhìn cô đầy vẻ nài nỉ: "Chị... chị không thấy em trông quá khác thường sao?"
Khánh nhìn sâu vào đôi mắt Lâm, bàn tay cô khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cậu, nơi có bộ móng được sơn vẽ tỉ mỉ hình những nốt nhạc nhỏ xíu. "Không. Tôi thấy cậu rất ngầu. Cậu... thực sự rất đẹp khi là chính mình."
Giây phút đó, bản hợp đồng dường như biến mất. Giữa tiếng nhạc xập xình và mùi bia bốc lên, Khánh nhận ra mình đã chính thức "đổ" trước chàng trai này. Không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp, không phải vì sự chăm sóc tỉ mỉ, mà vì linh hồn rực rỡ và can đảm đang ẩn giấu sau những lớp váy voan kia.
Lâm khẽ tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận mùi hương bạc hà mát lạnh toát ra từ người cô. Cậu mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cuối cùng, cũng có người không nhìn vào bộ đồ cậu mặc, mà nhìn thấu được giọng hát và trái tim cậu.
Tối hôm đó, trên đường về, Khánh không còn khoác vai Lâm như hai người bạn đồng minh nữa. Cô lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, đan chặt những ngón tay mình vào đó, bước đi dưới ánh trăng Hà Nội. Một người soái tỷ lạnh lùng, một chàng thơ rực rỡ, họ bước đi bên nhau, mặc kệ thế giới ngoài kia có hiểu hay không.