MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 12: ÁNH MẮT CỦA KHÁNH BẮT ĐẦU THAY ĐỔI

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 12: ÁNH MẮT CỦA KHÁNH BẮT ĐẦU THAY ĐỔI

1,224 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm Karaoke chấn động ấy, một bóng ma vô hình mang tên "ngượng ngùng" bắt đầu ám quẻ căn biệt thự nhà họ Trịnh. Sáng hôm sau, Hà Nội đón một đợt nắng hanh vàng. Lâm thức dậy sớm, gương mặt vẫn còn chút dư âm của sự mệt mỏi nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui. Cậu đứng trước gương, tỉ mỉ dùng cọ dặm một lớp phấn má hồng đào nhẹ nhàng, môi thoa chút dầu dưỡng bóng bẩy.

Cậu nhìn vào gương, mỉm cười. Trong đầu cậu vẫn vang vọng câu nói của Khánh: "Tôi thấy cậu rất ngầu... cậu rất đẹp khi là chính mình."

Trong khi đó, ở phòng khách, Khánh đang trải qua một buổi sáng "địa ngục". Cô đã chống đẩy hơn 50 cái nhưng nhịp tim vẫn không có dấu hiệu bình ổn. Cứ hễ nhắm mắt lại, cô lại nhìn thấy hình ảnh Lâm trên sân khấu, dưới ánh đèn màu tím huyền ảo, mái tóc thanh tú rũ xuống và đôi môi đỏ mọng ngân vang những nốt cao rực cháy. Cái cảm giác bàn tay nhỏ nhắn của cậu lọt thỏm trong lòng bàn tay cô lúc đỡ cậu xuống sân khấu vẫn còn chân thực đến mức khiến lòng bàn tay cô nóng rực.

"Chị Khánh, chị... chị đang tập thể dục ạ?"

Tiếng của Lâm vang lên. Cậu đang đứng tựa vào khung cửa bếp, mặc một chiếc áo len oversize màu trắng kem, cổ áo hơi trễ để lộ làn da trắng nõn và chiếc vòng cổ chocker đính một viên đá xanh nhỏ xíu. Đôi tay cậu giấu trong tay áo dài (moe sleeve), chỉ lộ ra những đầu ngón tay sơn màu pastel tinh tế.

Khánh bật dậy như lò xo, cô hắng giọng, cố lảng tránh ánh mắt cún con của Lâm. "À, ừ... tập một chút cho tỉnh người. Cậu làm gì mà ăn mặc... chỉn chu thế?"

"Hôm nay em phải đi mua thêm một số dụng cụ làm bánh," Lâm vừa nói vừa tiến lại gần. Cậu không nhận ra sự bối rối của Khánh, hoặc có lẽ cậu cố tình không nhận ra. Cậu nghiêng đầu, quan sát kỹ gương mặt của cô. "Chị Khánh, chị lại quên bôi kem chống nắng rồi đúng không? Da chị đỏ lên rồi kìa."

Lâm đưa bàn tay mềm mại lên, định chạm vào má Khánh. Theo phản xạ, Khánh lùi lại một bước, ánh mắt cô bắt đầu dao động dữ dội.

"Tôi... tôi tự làm được. Cậu đừng có mà chạm vào lung tung."

Lâm hơi khựng lại, đôi mắt to tròn bỗng chốc rưng rưng, hàng mi dài khẽ run rẩy. Cậu dùng đôi mắt cún con đặc trưng nhìn Khánh, giọng nói có chút nũng nịu: "Chị ghét em chạm vào chị đến thế sao? Em chỉ muốn chăm sóc chị thôi mà..."

Đòn tấn công bằng sự đáng yêu này chính là "điểm yếu chí mạng" của Nguyễn Mai Khánh. Cô lúng túng, hai tay đút túi quần túi hộp một cách vô định, giọng nói dịu xuống thấy rõ: "Không phải... không phải ghét. Chỉ là... cậu đừng có nhìn tôi bằng cái mắt đó."

"Mắt nào cơ?" Lâm tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Khánh có thể ngửi thấy mùi phấn rôm và hương hoa anh đào dịu nhẹ toát ra từ người cậu.

Lâm đứng kiễng chân, ép Khánh phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Khánh lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn sự lạnh lùng, dứt khoát của một "vệ sĩ" thép. Nó chứa đựng một sự bối rối, một sự khao khát được bảo vệ nhưng cũng đầy sợ hãi trước một loại cảm xúc mới lạ. Cô nhìn xuống đôi môi đang mấp máy của Lâm, rồi lại nhìn lên đôi lông mày được tỉa tót kỹ lưỡng.

Lâm bất ngờ bật cười, một tiếng cười trong trẻo như chuông gió. Cậu dùng một ngón tay khẽ chạm vào khuyên tai hình thánh giá của Khánh. "Chị đỏ mặt rồi kìa, đại ca."

"Cậu... cậu im đi!" Khánh quay phắt mặt đi, nhưng không thể giấu được vành tai đã đỏ lựng.

Buổi chiều hôm đó, khi Lâm đang loay hoay trong bếp với đống bột mì, Khánh ngồi ở bàn ăn, giả vờ đọc một tờ tạp chí thể thao nhưng thực chất ánh mắt cô luôn dính chặt lấy bóng lưng của Lâm. Cô quan sát cách cậu vuốt lại nếp tạp dề hoa cỏ, cách cậu cầm cây đánh trứng bằng cả hai tay một cách tinh tế, và thỉnh thoảng cậu lại dừng lại để soi mình vào chiếc gương nhỏ luôn mang theo trong túi.

Cô nhận ra mình bắt đầu thích cái cách cậu lẩm bẩm một mình khi nấu ăn, thích cái cách cậu tỉ mỉ vẽ từng bông hoa lên móng tay theo mùa. Trước đây, cô coi đó là sự "ủy mị", nhưng giờ đây, cô thấy đó là một sự trân trọng cuộc sống đến từng chi tiết nhỏ.

Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh rung lên. Là mẹ cô – bà Mai.

"Khánh hả con? Cuối tuần này về nhà nhé. Mẹ mới mua cho con bộ váy lụa tơ tằm màu hồng phấn đẹp lắm, con mặc đi xem mắt con trai bác Lâm bên bộ ngoại giao..."

Khánh thở dài, gương mặt sụp tối. Cô định từ chối theo thói quen thì Lâm đi tới, nhẹ nhàng đặt lên bàn một chiếc bánh cupcake vừa nướng xong, tỏa mùi bơ thơm lừng. Cậu nhìn thấy biểu cảm của Khánh, tinh tế nhận ra sự khó xử qua ánh mắt.

Lâm ra hiệu cho cô đưa điện thoại, rồi cậu hắng giọng, giả vờ nói to đủ để đầu dây bên kia nghe thấy: "Vợ ơi! Bánh chín rồi này, chị ra ăn đi kẻo nguội!"

Khánh suýt nữa thì sặc nước bọt. Phía bên kia điện thoại, bà Mai im bặt vài giây rồi hét lên: "Vợ? Đứa nào gọi con là vợ? Khánh! Con đang ở với ai?"

Khánh vội vàng tắt máy, nhìn Lâm với ánh mắt "muốn giết người". Thế nhưng Lâm chỉ nháy mắt một cái đầy tinh nghịch, đôi môi bóng bẩy khẽ cong lên: "Em đang giúp chị thực hiện hợp đồng mà. Chị nhìn xem, giờ mẹ chị sẽ không bắt chị đi xem mắt nữa đâu, vì bà bận lo lắng xem đứa nào gọi chị là vợ rồi."

Khánh nhìn nụ cười của Lâm, sự bực bội bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một sự rung động lạ kỳ. Cô nhận ra, ánh mắt mình không chỉ thay đổi vì sự nhầm lẫn giới tính của cậu, mà thay đổi vì Lâm chính là người duy nhất hiểu được cô đang cần gì trước khi cô kịp nói ra.

"Cậu đúng là đồ quỷ quyệt, Mochi," Khánh lầm bầm, tay cầm chiếc bánh cupcake lên ăn, che đi nụ cười đang dần hiện rõ trên môi.

Dưới ánh nắng hoàng hôn hắt vào gian bếp, hai con người với hai vỏ bọc hoàn toàn trái ngược đang bắt đầu viết nên những chương mới cho cuộc đời mình. Khánh nhìn Lâm, thầm nghĩ: Có lẽ, để một chàng thơ bảo vệ trái tim mình cũng không phải ý kiến tồi.