Căn biệt thự nhà họ Trịnh tối nay sáng trưng ánh đèn chùm, mùi tinh dầu đàn hương phảng phất tạo nên một không khí trang trọng đến ngột ngạt. Ông Trịnh ngồi ở đầu bàn ăn, gương mặt chữ điền nghiêm nghị, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lại khi nhìn vào bộ đồ lặn lội "giả trai" của con mình. Lâm hôm nay mặc một chiếc sơ mi oversize màu xanh mint, cổ thắt nơ lụa nhỏ mảnh, cố gắng che đi khung xương quai xanh thanh tú bằng lớp vải mềm.
Nhưng tâm điểm của sự chú ý không nằm ở Lâm. Nó nằm ở người đang ngồi đối diện ông Trịnh – Nguyễn Mai Khánh.
Để chuẩn bị cho màn "ra mắt" này, Khánh đã diện một bộ vest nam may đo cao cấp màu xám tro, bên trong là sơ mi đen mở cúc cổ, để lộ chiếc khuyên tai bạc hình thánh giá lấp lánh dưới ánh đèn. Mái tóc layer ngắn vuốt sáp gọn gàng, dáng ngồi thẳng tắp, bờ vai rộng và ánh mắt sắc sảo khiến cô trông không khác gì một thiếu gia nhà tài phiệt vừa trở về từ nước ngoài.
Ông Trịnh đập nhẹ tay xuống bàn, giọng nói trầm hùng vang lên: "Vậy là... Lâm không hề nói đùa? Đây là người mà con bảo là 'bạn trai' đang chung sống cùng?"
Lâm giật mình, đôi bàn tay thon nhỏ siết chặt lấy vạt áo len khoác ngoài, lí nhí đáp: "Vâng thưa bố. Anh ấy là... Khánh. Chúng con quen nhau từ lúc ở bên kia."
Ông Trịnh quay sang nhìn Khánh, ánh mắt dò xét như muốn xuyên thủng lớp vest. Là một người đàn ông truyền thống, ông vốn đã đau đầu vì sự nữ tính của con trai, nay lại thấy con mình dắt về một "chàng trai" có khí chất mạnh mẽ hơn cả ông thời trẻ, lòng ông rối bời giữa sự nhẹ nhõm và sự bàng hoàng.
"Cậu Khánh này... hiện đang làm gì?"
Khánh khẽ mỉm cười, nụ cười sáng nhưng lạnh lùng, cô trả lời bằng tông giọng trầm thấp đặc trưng đã được luyện tập kỹ lưỡng: "Cháu đang huấn luyện cho đội tuyển bóng rổ, thưa bác. Ngoài ra cháu cũng có đầu tư một chút về mảng kỹ thuật điện tử."
Ông Trịnh gật đầu, có vẻ hài lòng với sự "nam tính" và nghề nghiệp của "con dâu tương lai" (dù trong lòng ông vẫn đang mặc định Khánh là nam). "Tốt. Đàn ông là phải có chí hướng, phải biết gánh vác. Thú thực với cậu, tôi lo thằng Lâm nhà tôi quá mềm yếu, nhìn nó tôi cứ sợ nó bị kẻ xấu bắt nạt. Thấy nó đi cạnh một người vững chãi như cậu, tôi cũng... tạm an lòng."
Lâm suýt nữa thì bật cười thành tiếng. "Vững chãi" ư? Nếu bố cậu biết "anh chàng" này thực chất là một cô gái sợ mặc váy hơn sợ chết, có lẽ ông sẽ ngất ngay tại bàn ăn.
Bữa tiệc bắt đầu. Lâm trổ tài nấu nướng với những món ăn chuẩn 5 sao được trang trí cầu kỳ. Ông Trịnh nhìn đĩa cá hồi áp chảo được bày biện tinh tế, khẽ thở dài: "Nấu nướng khéo thế này, sau này ai làm vợ con chắc chỉ việc ngồi chơi."
Khánh liếc nhìn Lâm, thấy cậu đang đỏ mặt vì ngượng, cô bèn lên tiếng giải vây bằng cách dùng đôi bàn tay to, thô của mình cầm lấy tay Lâm ngay trước mặt ông Trịnh: "Bác đừng lo, Lâm chăm sóc cháu rất tốt. Đổi lại, cháu sẽ là người bảo vệ cậu ấy. Ai dám to tiếng với Lâm, cháu sẽ không để yên đâu."
Ánh mắt Khánh lúc đó vô cùng nghiêm túc, một sự nghiêm túc vượt ra ngoài khuôn khổ của một vở kịch. Lâm cảm nhận được hơi ấm vững chãi từ bàn tay Khánh truyền sang, tim cậu bỗng lỗi một nhịp. Đây không còn là lời thoại trong hợp đồng, cậu biết, Khánh thực sự đang hứa với bố cậu.
Sự cố xảy ra khi bà Mai – mẹ của Khánh – bất ngờ gọi video đến. Tiếng chuông điện thoại inh ỏi khiến Khánh giật mình. Nhìn thấy tên "Mẫu hậu" hiện trên màn hình, cô xanh mặt.
"Khánh, sao không nghe máy? Bác Lâm bên bộ ngoại giao đang đợi con ở quán cà phê đấy! Con mà không mặc bộ váy hồng mẹ mua thì đừng có vác mặt về nhà!"
Giọng bà Mai vang lên oang oang từ loa ngoài điện thoại vì Khánh lỡ tay bấm nhầm. Cả phòng ăn chìm vào im lặng. Ông Trịnh ngơ ngác: "Váy hồng? Xem mắt bác Lâm? Cậu Khánh... cậu có chị em sinh đôi à?"
Khánh đổ mồ hôi hột, lần đầu tiên "soái tỷ" cảm thấy muốn chui xuống gầm bàn vì xấu hổ. Đúng lúc tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Lâm bỗng nhiên đứng dậy, cầm lấy điện thoại của Khánh và nói bằng giọng hết sức dịu dàng nhưng đầy uy lực:
"Chào bác gái, cháu là Lâm, bạn trai của... anh Khánh. Hiện tại anh ấy đang bận bàn chuyện đại sự với bố cháu, chắc là sẽ không đi xem mắt được đâu ạ. Còn bộ váy hồng đó, nếu bác không phiền, sau này bác có thể tặng cho cháu, cháu mặc sẽ hợp hơn anh Khánh nhiều ạ!"
Nói xong, Lâm tắt máy cái rụp trong sự ngỡ ngàng của cả Khánh và ông Trịnh.
Ông Trịnh há hốc mồm: "Lâm! Con nói cái gì thế? Con đòi mặc váy của người ta?"
Lâm cười hì hì, dùng chiêu "đôi mắt cún con" để nài nỉ bố: "Bố ơi, thời đại nào rồi, đàn ông mặc váy là xu hướng thời trang đấy bố. Bố nhìn anh Khánh xem, anh ấy phong độ thế này mà bác gái còn bắt mặc váy, đúng là phí phạm tài nguyên mà!"
Màn kịch "Gay" và sự nhầm lẫn giới tính này đã được đẩy lên một tầm cao mới. Ông Trịnh chỉ biết ôm đầu, cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Con trai ông đòi mặc váy hồng, còn "con dâu" (mà ông tưởng là con rể) thì bị mẹ ép mặc váy.
Sau bữa tiệc, khi tiễn Khánh ra cổng, Lâm không nhịn được mà bật cười khúc khích: "Chị nhìn mặt bố em lúc nãy đi, cứ như vừa thấy người ngoài hành tinh ấy."
Khánh vẫn còn chưa hoàn hồn sau vụ "váy hồng", cô vỗ mạnh vào vai Lâm một cái: "Cậu gan thật đấy, dám trêu cả mẹ tôi. Mà cái câu 'tặng váy cho cháu' là cậu nói thật à?"
Lâm nhìn thẳng vào mắt Khánh, dưới ánh đèn đường mờ ảo, đôi môi cậu khẽ cong lên đầy ẩn ý: "Thì em nói rồi mà, em sẽ là 'nàng thơ' của chị. Chị cứ việc mặc vest làm soái ca, còn váy... cứ để em lo."
Khánh nhìn chàng trai nhỏ nhắn trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Cô nhận ra rằng, dù thế giới ngoài kia có điên rồ và đầy định kiến, thì chỉ cần đứng cạnh Lâm, cô không cần phải sợ sự yếu đuối của mình bị nhìn thấy nữa. Vì Lâm, với sự tinh tế của mình, đã biến sự "yếu đuối" ấy thành một loại sức mạnh bảo vệ cô theo cách riêng của cậu.
"Về đi, đồ Mochi dẻo miệng," Khánh nói, nhưng bàn tay cô lại không nỡ buông tay Lâm ra ngay lập tức. Cô đứng đó, để gió đêm Hà Nội mang hương bạc hà và hương hoa anh đào hòa quyện vào nhau, đánh dấu một bước ngoặt mới trong mối quan hệ "ngược đời" này.