Sân bóng rổ trong nhà của khu liên hợp thể thao chiều nay đông nghịt người. Tiếng giày sneaker ma sát trên sàn gỗ vang lên những tiếng "ken két" chói tai, hòa cùng tiếng hò reo cổ vũ cuồng nhiệt. Khánh đang ở trên sân, khoác lên mình bộ đồng phục bóng rổ sát nách màu xanh đậm, để lộ bờ vai rộng và những thớ cơ săn chắc, khỏe khoắn. Những giọt mồ hôi lăn dài từ vầng trán cao xuống cằm, thấm đẫm chiếc áo thun phía trong, tạo nên một vẻ đẹp đầy phong trần và mạnh mẽ.
Ở một góc khán đài, Lâm ngồi thu mình, cố gắng không để bản thân trông quá lạc lõng. Hôm nay cậu mặc một chiếc hoodie oversize màu tím nhạt, hai tay giấu kín trong tay áo dài, đôi mắt to tròn không rời khỏi bóng dáng cao ráo đang thoăn thoắt dẫn bóng trên sân. Trong tay Lâm là một chiếc túi giữ nhiệt đựng nước trái cây ép lạnh và khăn sạch thơm mùi nước xả vải dịu nhẹ mà cậu đã chuẩn bị từ sáng.
Trận đấu kết thúc bằng một cú ném ba điểm chuẩn xác của Khánh. Cả khán đài bùng nổ. Ngay lập tức, một nhóm nữ sinh – có vẻ là fan hâm mộ của đội bóng – lao xuống sân. Một cô gái có mái tóc dài uốn lượn, mặc váy ngắn thời thượng, hăng hái tiến gần về phía Khánh nhất.
"Chị Khánh ơi! Chị ném rổ đỉnh quá ạ! Chị uống nước này đi, em tự tay chuẩn bị đấy!"
Cô gái đó không chỉ đưa nước mà còn chủ động vươn tay định lau mồ hôi trên trán Khánh bằng một chiếc khăn tay đắt tiền. Từ phía xa, Lâm thấy Khánh hơi lúng túng nhưng vẫn nở một nụ cười sáng rỡ – nụ cười mà cậu vốn tưởng chỉ dành riêng cho mình.
Lồng ngực Lâm bỗng thắt lại. Một cảm giác chua xót, ngứa ngáy lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể. Cậu nhìn lại chiếc khăn mình đang cầm, rồi nhìn cô gái xinh đẹp đang vây quanh "soái tỷ" của mình. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, và cái sở thích mặc váy hay sơn móng tay của cậu lúc này bỗng trở nên thật yếu thế trước sự nữ tính "đúng chuẩn" của những cô gái kia.
Khánh cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây, cô dáo dác tìm kiếm bóng dáng quen thuộc và nhanh chóng nhận ra Lâm đang ngồi thẫn thờ. Cô vẫy tay thật mạnh, chạy về phía cậu, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
"Mochi! Cậu thấy cú ném cuối không? Đỉnh không?"
Lâm không đáp ngay. Cậu lặng lẽ đưa chai nước ép lạnh ra, môi mím chặt. Cử chỉ của cậu vẫn nhẹ nhàng nhưng có gì đó lạnh lùng khác lạ. Cậu lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra, vờ như đang chỉnh lại mái tóc nhưng thực chất là để che đi đôi mắt đang dần đỏ hoe.
"Chị uống đi. Có nhiều người tặng nước cho chị quá nhỉ, chắc không cần nước của em đâu."
Khánh khựng lại, chai nước đang uống dở suýt rơi khỏi tay. Cô nhìn xuống chàng trai nhỏ nhắn đang cúi gầm mặt, giọng nói nồng nặc mùi "giấm chua".
"Này, cậu sao thế? Mấy em khóa dưới thôi mà, tôi còn chẳng nhớ tên họ nữa."
"Nhưng họ xinh đẹp, họ lại còn là con gái thật sự nữa," Lâm ngước lên, đôi mắt cún con lúc này không còn vẻ nài nỉ thường ngày mà mang theo một sự hờn dỗi pha lẫn tủi thân. "Tại sao cô gái kia cứ nhìn chị mãi thế? Chị còn cười với người ta nữa... Chị có biết là chị đang làm 'bạn trai' của em không?"
Khánh ngây người. Nhìn thấy Lâm giận dỗi đến mức đôi vai run run, cô không thấy phiền phức mà ngược lại, một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào tâm trí. "Soái tỷ" vốn trực tính, cô chẳng nghĩ ngợi nhiều, liền đặt bàn tay to rộng, thô ráp và đầy mồ hôi của mình lên đầu Lâm, xoa mạnh một cái khiến mái tóc thanh tú của cậu rối tung.
"Mochi, cậu ghen à?"
"Em không có!" Lâm quay mặt đi, tai đỏ lựng lên. "Em chỉ thấy... chị quá đào hoa, làm ảnh hưởng đến hình tượng cặp đôi của chúng ta thôi."
Khánh bật cười, một nụ cười trầm thấp và ấm áp. Cô cúi xuống, ghé sát tai Lâm, mùi bạc hà hòa quyện với mùi mồ hôi đặc trưng của vận động viên bao vây lấy cậu.
"Nghe này, đồ ngốc. Họ thích tôi vì cái vẻ ngoài này, nhưng chỉ có cậu mới biết tôi sợ mặc váy thế nào, chỉ có cậu mới biết tôi vụng về ra sao. Với lại..." Khánh ngập ngừng một chút, ánh mắt cô trở nên dịu dàng đến lạ kỳ. "... bàn tay tôi to thế này, chỉ có nắm tay cậu mới thấy vừa vặn nhất."
Lâm sững sờ. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang bàn tay Khánh. Sự tương phản đó bấy lâu nay luôn khiến cậu tự ti, nay bỗng trở thành minh chứng cho sự bù trừ hoàn hảo.
Để "đánh dấu chủ quyền", Lâm bỗng đứng bật dậy. Cậu lấy trong túi ra một miếng dán urgo có hình tai mèo cực kỳ dễ thương – thứ mà cậu luôn mang theo phòng khi Khánh bị trầy xước lúc tập luyện. Cậu nắm lấy tay Khánh, tỉ mỉ dán lên một vết xước nhỏ ở mu bàn tay cô, mặc kệ những ánh mắt tò mò xung quanh.
"Vết thương này em xử lý, người này cũng là của em quản. Chị nghe rõ chưa?"
Khánh lúng túng trước sự bạo dạn bất ngờ của Lâm, nhưng cô không rút tay lại. Cô đứng đó, để mặc chàng trai mặc hoodie tím "chăm sóc" mình giữa sân vận động. Đám nữ sinh đằng xa ồ lên kinh ngạc khi thấy "đại ca" của họ ngoan ngoãn đứng yên cho một "cậu nhóc" dán miếng băng hình mèo con lên tay.
Lâm ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tự hào. Cậu biết mình không thể mạnh mẽ theo cách của Khánh, nhưng cậu có thể dùng sự tinh tế và sự quan tâm duy nhất này để giữ chặt lấy cô.
"Được rồi, 'nàng thơ' của tôi. Đi về thôi, tôi đói rồi." Khánh khoác vai Lâm, kéo cậu đi trong tiếng xì xào bàn tán của mọi người.
Trên đường về, Lâm lén nhìn miếng băng tai mèo trên tay Khánh, lòng bỗng thấy nở hoa. Cậu nhận ra, ghen tuông hóa ra cũng là một loại gia vị khiến bản hợp đồng này trở nên chân thật hơn bao giờ hết. Cậu không còn sợ những cô gái "đúng chuẩn" kia nữa, vì cậu biết, trong thế giới của Khánh, chiếc gương nhỏ và những lọ sơn móng tay của cậu mới là thứ có trọng lượng nhất.