MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ NhânChương 15: BUỔI HỌC MAKEUP ĐẦU TIÊN - KHÁNH LÀM "MẪU" CHO LÂM

Vợ Tôi Là Soái Ca, Chồng Bà Là Mỹ Nhân

Chương 15: BUỔI HỌC MAKEUP ĐẦU TIÊN - KHÁNH LÀM "MẪU" CHO LÂM

1,199 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng chiều rớt qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào bàn trang điểm ngập tràn các lọ thủy tinh, cọ vẽ và những bảng màu mắt đa sắc của Lâm. Không gian thoang thoảng mùi phấn thơm dịu nhẹ và hương hoa anh đào đặc trưng. Trái ngược hoàn toàn với sự thư thái ấy, Nguyễn Mai Khánh đang ngồi trên ghế với dáng vẻ của một tù binh sắp bị đưa ra pháp trường. Cô mặc một chiếc áo ba lỗ đen, cơ vai rộng hơi gồng lên, đôi chân dài đi giày sneaker đan chéo vào nhau đầy bồn chồn.

"Này Mochi, tôi thấy cái này không ổn chút nào hết. Mặt tôi để tự nhiên là được rồi, cần gì phải 'tô lục đạp hồng'?" Khánh càu nhàu, ánh mắt đảo quanh những chiếc cọ trông chẳng khác gì vũ khí tra tấn.

Lâm khẽ cười, bàn tay thon nhỏ đang thoăn thoắt xếp lại các khay phấn. Cậu hôm nay mặc một chiếc váy yếm màu be phối cùng sơ mi trắng tay bồng, trông mềm mại như một miếng mầm cây mới nhú.

"Chị Khánh, chị không thấy da chị khô lắm sao? Chị tập luyện ngoài trời suốt mà chẳng bao giờ chịu dưỡng da cả. Hôm nay em chỉ hướng dẫn chị cách chăm sóc cơ bản và tạo khối một chút để làm bật lên những đường nét sắc sảo trên mặt chị thôi. Nào, nhắm mắt lại đi!"

Lâm tiến lại gần, dùng một chiếc băng đô tai mèo màu trắng để vén những lọn tóc layer ngắn của Khánh ra sau. Khi những ngón tay mềm mại của Lâm chạm vào trán, Khánh bất giác rùng mình. Khoảng cách giữa họ bỗng chốc thu hẹp lại. Khánh có thể nhìn thấy từng sợi lông mi dài cong vút của Lâm và ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng từ cổ áo cậu.

"Tôi cảnh cáo nhé, đừng có vẽ hoa vẽ hòe gì lên mặt tôi đấy." Khánh lầm bầm, nhưng đôi mắt sắc sảo cuối cùng cũng chịu khép lại dưới sự thúc ép của đối phương.

Lâm bắt đầu bằng lớp kem dưỡng ẩm. Những ngón tay của cậu lướt nhẹ trên gò má cao và xương quai hàm đanh thép của Khánh. Sự tiếp xúc da thịt khiến không khí trong phòng bỗng trở nên đặc quánh. Khánh cảm nhận được bàn tay Lâm nhỏ hơn tay mình rất nhiều, nhưng lại vô cùng khéo léo và ấm áp.

"Xong lớp nền rồi, bây giờ đến phần quan trọng nhất: kẻ mắt." Lâm nói, giọng cậu thấp xuống một tông như đang làm một việc cực kỳ hệ trọng.

Cậu cúi người thấp hơn, một tay nhẹ nhàng nâng cằm Khánh lên, tay kia cầm cây bút kẻ mắt nước mảnh mai. Để kẻ được đường eyeliner sắc sảo, Lâm phải ghé mặt sát vào mặt Khánh, hơi thở của cậu phả nhẹ lên môi cô.

"Chị mở mắt ra, nhìn thẳng vào em nhé."

Khánh mở mắt. Đập vào mắt cô là gương mặt thanh tú của Lâm ở khoảng cách chưa đầy 5 centimet. Đôi mắt cún con của cậu lúc này chứa đầy sự tập trung, đồng tử hơi giãn ra, phản chiếu hình ảnh của chính cô trong đó. Khánh cảm thấy họng mình khô khốc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đặc biệt là khi Lâm dặm thêm chút son dưỡng màu đỏ hồng lên môi Khánh. Cậu dùng đầu ngón tay trỏ nhẹ nhàng tán đều lớp son, vô tình chạm vào cánh môi mềm mại của cô.

"Môi chị hơi khô, nhưng dáng môi đẹp lắm đấy..." Lâm vừa nói vừa ngước lên.

Bốn mắt chạm nhau. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng tim đập hỗn loạn của cả hai. Lâm nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của Khánh, còn Khánh thì lúng túng đến mức quên cả thở. Sự nhạy cảm tinh tế của Lâm cho cậu biết rằng, "vệ sĩ" thép của cậu lúc này đang hoàn toàn mất phương hướng.

Khánh nhìn xuống đôi môi đỏ mọng, bóng bẩy của Lâm. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, cô vô thức đưa tay lên, định nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cậu.

"Cậu..."

Lâm đỏ mặt, cậu định lùi lại nhưng vì đứng không vững nên vô tình trượt chân vào chân ghế. Theo bản năng, Lâm đổ người về phía trước, hai tay ôm lấy cổ Khánh để tìm điểm tựa. Khánh nhanh như cắt đưa vòng tay to lớn, vững chãi của mình ôm chặt lấy eo Lâm để giữ cậu khỏi ngã.

Kết quả là Lâm lọt thỏm trong lòng Khánh, gương mặt cả hai chỉ còn cách nhau một khoảng trắng mỏng manh. Đôi môi của họ gần như đã chạm vào nhau. Mùi bạc hà từ người Khánh và mùi hoa anh đào từ người Lâm hòa quyện, tạo nên một sự bùng nổ của các giác quan.

Lâm cảm thấy mặt mình nóng ran như vừa ăn phải mì cay cấp độ 10. Cậu run rẩy nhìn Khánh, đôi mắt cún con long lanh nước như đang chờ đợi một điều gì đó. Khánh thì hoàn toàn "đứng hình", bàn tay thô ráp của cô siết chặt lấy eo Lâm, cảm nhận được khung xương nhỏ nhắn và sự mềm mại của chàng trai này.

"Em... em xin lỗi..." Lâm lí nhí, nhưng không hề buông tay ra.

Khánh không đáp, ánh mắt cô tối sầm lại, sâu thẳm và đầy khao khát. Cô từ từ cúi đầu xuống thêm một chút nữa. Nhưng ngay khi môi họ sắp chạm vào nhau, tiếng chuông điện thoại của Lâm vang lên inh ỏi từ phía sau lưng.

Cả hai giật bắn mình, vội vàng buông nhau ra như vừa bị điện giật. Lâm lúng túng cầm lấy bảng màu mắt, suýt chút nữa là làm rơi xuống sàn. Khánh thì đứng phắt dậy, vội vàng đút hai tay vào túi quần, quay mặt ra phía cửa sổ để che đi gương mặt đã đỏ bừng đến tận cổ.

"Tôi... tôi ra ngoài hút thuốc... à không, đi uống nước!" Khánh nói vấp váp rồi lao thẳng ra khỏi phòng với bước chân dứt khoát của một người đang chạy trốn khỏi chính cảm xúc của mình.

Lâm ngồi sụp xuống ghế, tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng. Cậu nhìn mình trong gương, nhìn thấy đường eyeliner mà cậu vừa kẻ cho Khánh – nó sắc sảo và mạnh mẽ y hệt con người cô. Cậu nhận ra, mình không chỉ muốn dạy cô cách yêu bản thân, mà cậu còn muốn là người duy nhất được ngắm nhìn sự dịu dàng ẩn giấu sau lớp vỏ bọc "soái tỷ" ấy.

Ở ngoài ban công, Khánh hít một hơi thật sâu khí trời se lạnh. Cô nhìn bàn tay mình, vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại từ eo của Lâm. Cô khẽ chạm vào đôi môi vừa được cậu bôi son dưỡng, lầm bầm một mình:

"Đồ Mochi chết tiệt... làm hỏng hết nhịp tim của tôi rồi."