Ánh đèn vàng vọt của buổi hoàng hôn cuối thu hắt qua khung cửa kính sát đất, kéo dài cái bóng đơn độc của Trịnh Gia Uy trên mặt sàn gỗ bóng loáng. Anh đứng đó, một tay đút túi quần tây phẳng phu, tay kia khẽ xoay nhẹ ly rượu whisky còn vương lại vài viên đá tan dở. Ở tuổi bốn mươi hai, Gia Uy sở hữu tất cả những gì một người đàn ông khao khát: quyền lực, sự giàu sang và một vẻ ngoài tĩnh lặng như mặt hồ sâu không đáy. Nhưng sự tĩnh lặng ấy, kể từ hôm nay, sẽ chính thức bị phá vỡ.
Tiếng chuông cửa vang lên một nhịp ngắn ngủi, phá tan không gian đặc quánh mùi gỗ đàn hương. Gia Uy không vội vã, anh uống cạn ngụm rượu đắng chát trước khi đặt ly xuống bàn và sải bước ra phía sảnh chính.
Cánh cửa mở ra, mang theo một luồng gió lạnh của thành phố về đêm và cả mùi hương thanh khiết, ngọt ngào đến lạ lẫm. Đứng trước mặt anh là một cô gái nhỏ nhắn, mái tóc đen dài hơi rối vì gió, đôi mắt tròn xoe ẩn chứa sự bướng bỉnh và cả một chút sợ hãi chưa kịp che giấu.
— Chú… chú là chú Gia Uy phải không ạ?
Giọng nói của Diệp Hạ An nhẹ bẫng, giống như tiếng chuông gió va vào nhau. Cô đứng đó với chiếc vali cũ kỹ, trông hoàn toàn lạc lõng giữa sự sang trọng đến nghẹt thở của căn biệt thự này.
Gia Uy nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm của một kẻ chinh chiến thương trường quét qua người cô gái nhỏ. Lần cuối cùng anh gặp Hạ An là khi cô mới mười tuổi, một đứa trẻ hay bám đuôi bố mình. Bây giờ, đứa trẻ ấy đã trở thành một thiếu nữ mười chín tuổi với làn da trắng sứ và đôi môi đỏ mọng tự nhiên. Sợi dây chuyền bạc mảnh mai trên cổ cô khẽ rung lên theo nhịp thở dồn dập.
— Vào đi. Từ nay đây là nhà của cháu.
Giọng anh trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ. Gia Uy nghiêng người sang một bên để cô bước qua. Khi Hạ An lướt ngang, vạt áo khoác mỏng của cô vô tình quẹt nhẹ vào cánh tay anh. Chỉ một cái chạm thoảng qua, nhưng Gia Uy cảm nhận rõ một luồng điện lạ chạy dọc sống lưng. Đó không phải là sự cảm thông cho một đứa trẻ mồ côi, mà là một phản ứng bản năng trước cái đẹp thanh xuân đầy nhựa sống.
Anh giúp cô xách chiếc vali lên lầu. Bước chân của Gia Uy nặng nề, vững chãi, trong khi Hạ An lùi lũi đi phía sau như một con mèo nhỏ đang dè chừng lãnh địa của mãnh thú.
Dẫn cô đến căn phòng ở cuối hành lang, nơi anh đã cho người sắp xếp lại từ trước, Gia Uy mở cửa và đứng sang một bên:
— Phòng của cháu. Đồ đạc còn thiếu cứ bảo người làm mua. Chỗ của tôi ở phòng đối diện, nếu không có việc gì quan trọng thì đừng gõ cửa. Tôi cần sự yên tĩnh.
Hạ An bước vào phòng, căn phòng rộng lớn với tông màu trắng xám nhã nhặn nhưng lạnh lẽo. Cô quay lại nhìn người đàn ông đang đứng ở ngưỡng cửa. Ánh sáng từ hành lang hắt vào, làm nổi bật đường xương quai hàm sắc sảo và bờ vai rộng lớn của anh dưới lớp áo sơ mi lụa đen tháo trễ hai cúc cổ. Anh đứng đó, xa cách và quyền lực, giống như một vị thần đang ban phát sự từ bi cho kẻ lầm than, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại sâu thẳm đến mức khiến cô thấy rùng mình.
— Chú Uy… – Hạ An khẽ gọi, đôi tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo. – Cảm ơn chú đã thu nhận cháu. Bố cháu nói chú là người đáng tin nhất trên đời.
Gia Uy hơi khựng lại. "Đáng tin nhất"? Anh thầm cười lạnh trong lòng. Nếu người bạn quá cố của anh biết được rằng chỉ trong vài giây ngắn ngủi nhìn thấy con gái ông ta, trong đầu anh đã nhen nhóm một cảm giác chiếm hữu kì lạ, liệu ông ta có còn thấy anh đáng tin?
— Ngủ sớm đi. Ngày mai tôi sẽ đưa cháu đến trường đại học làm thủ tục.
Anh nói xong rồi xoay người đi thẳng, không đợi cô đáp lời. Tiếng cửa phòng anh đóng lại "cạch" một tiếng dứt khoát.
Trong phòng mình, Gia Uy không bật đèn. Anh đứng tựa lưng vào cánh cửa, hít một hơi thật sâu. Không gian vẫn là mùi hương quen thuộc, nhưng hình ảnh đôi chân trần trắng muốt của Hạ An khi cô tháo giày ở sảnh cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh.
Ở tuổi này, anh tưởng mình đã luyện được trái tim thành sắt đá, nhưng sự xuất hiện của cô giống như một mồi lửa nhỏ ném vào đống rơm khô. Anh biết rõ, việc nuôi nấng cô là một trách nhiệm đạo đức, nhưng nhìn cách cô nhìn anh bằng đôi mắt ngây thơ ấy, anh hiểu rằng căn biệt thự này từ nay sẽ không còn yên bình nữa.
Bên kia hành lang, Hạ An ngồi sụp xuống giường, tim vẫn còn đập thình thịch. Chú Gia Uy trong ký ức của cô là một người chú hiền lành thường mua kẹo cho cô, nhưng người đàn ông vừa rồi lại tỏa ra một sức hút nguy hiểm và nam tính đến nghẹt thở.
Đêm đó, trong ngôi biệt thự rộng lớn, có hai con người cùng thao thức. Một người cố kìm nén sự trỗi dậy của dục vọng bị giam cầm, còn một người lại tò mò muốn khám phá sự bí ẩn phía sau cánh cửa đối diện.
Mối quan hệ này, ngay từ khi bắt đầu, đã mang màu sắc của một tội lỗi ngọt ngào.