Ánh nắng buổi sớm mai len lỏi qua những kẽ lá của rặng cây bàng vuông ngoài sân, hắt những vệt sáng lốm đốm lên sàn gỗ phòng ăn. Không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ quả lắc thong thả gõ nhịp ở phòng khách. Trịnh Gia Uy ngồi ở vị trí chủ tọa, trên tay là tờ báo kinh tế buổi sáng. Anh mặc một bộ suit xám lông chuột, cà vạt thắt nút ngay ngắn, mọi thứ trên người anh đều toát lên vẻ kỷ luật đến cực đoan.
Tiếng dép lê lẹt xẹt nhẹ nhàng vang lên từ phía cầu thang gỗ. Gia Uy không ngẩng đầu, nhưng khứu giác nhạy bén của anh đã nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí. Mùi hương hoa nhài thanh khiết lại một lần nữa xâm chiếm lãnh địa của anh.
— Chào buổi sáng... chú Uy.
Hạ An đứng ở cửa phòng ăn, ngập ngừng như một chú thỏ nhỏ lạc vào hang cọp. Cô mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình che khuất chiếc quần short ngắn bên trong, mái tóc dài được búi vội bằng một chiếc kẹp càng cua, để lộ chiếc cổ trắng ngần và vài sợi tóc con lòa xòa trước trán. Vẻ luộm thuộm đầy sức sống của tuổi trẻ ấy hoàn toàn lạc quẻ với sự chỉnh chu của Gia Uy.
Anh hạ tờ báo xuống, ánh mắt lướt nhanh qua đôi chân thon dài đang khẽ đan vào nhau vì bối rối của cô trước khi dừng lại ở khuôn mặt nhỏ nhắn.
— Ngồi xuống đi. Ăn sáng rồi chúng ta đến trường.
Hạ An vâng lời, ngồi vào vị trí đối diện anh. Người làm đặt lên bàn một đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng thơm phức. Cô cầm dĩa, nhưng dường như sự hiện diện quá mức mạnh mẽ của người đàn ông trước mặt khiến cô không thể tự nhiên. Mỗi khi tiếng dao nĩa của Gia Uy chạm vào đĩa sứ vang lên "lạch cạch", vai cô lại khẽ rụt lại một chút.
— Ở đây không có nhiều quy tắc, nhưng tôi thích sự đúng giờ. — Gia Uy phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói trầm thấp, đều đều nhưng mang sức nặng của mệnh lệnh. — Buổi sáng 7 giờ có mặt ở phòng ăn. Buổi tối không được về nhà sau 10 giờ. Nếu có việc cần thiết phải xin phép tôi.
Hạ An ngước mắt lên, đôi môi mọng khẽ mím lại:
— Chú ơi, cháu đã 19 tuổi rồi... Ở trường đại học có đôi khi phải làm bài tập nhóm hoặc đi dự tiệc với bạn bè...
Gia Uy đặt tách cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía trước. Hành động nhỏ này tạo ra một áp lực vô hình khiến Hạ An nín thở. Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn sâu thẳm như muốn xuyên thấu những suy nghĩ nổi loạn của cô gái trẻ.
— 19 tuổi đối với tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ. Bố cháu giao cháu cho tôi, tôi có trách nhiệm bảo đảm cháu không đi lầm đường. — Anh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt xuống đôi môi đang run rẩy của cô. — Hiểu chưa?
Hạ An cúi đầu, lí nhí:
— Cháu hiểu rồi ạ.
Bữa sáng tiếp tục trong sự im lặng căng thẳng. Hạ An cố gắng ăn thật nhanh, nhưng vì vội vàng, một chút lòng đỏ trứng đã dính lên khóe môi cô. Gia Uy nhìn thấy, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại. Anh cầm chiếc khăn ăn bằng vải lanh trắng muốt, không nói một lời mà vươn người qua mặt bàn.
Cơ thể Hạ An cứng đờ khi thấy bàn tay to lớn của anh tiến lại gần. Ngón tay anh, hơi thô ráp và ấm nóng, gián tiếp qua lớp khăn mỏng chạm nhẹ vào khóe môi cô. Cảm giác ấm áp từ da thịt anh truyền sang khiến tim cô hẫng mất một nhịp. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy những tia máu li ti trong đôi mắt sắc sảo của anh và ngửi thấy mùi nước hoa mùi gỗ tuyết tùng nồng nàn.
— Ăn uống cho cẩn thận. — Anh thu tay lại, giọng nói dường như có chút khàn đi so với lúc nãy.
Gia Uy đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế, hơi thở của anh có chút xáo trộn mà chính anh cũng không muốn thừa nhận. Anh đã tiếp xúc với đủ loại phụ nữ xinh đẹp, kiêu kỳ trên thương trường, nhưng chưa một ai có thể làm anh cảm thấy lúng túng chỉ bằng một vết bẩn nhỏ trên môi như cô gái này.
— Đi thôi. Xe đang đợi ở ngoài.
Hạ An vội vàng đứng lên theo sau anh. Khi bước ra đến cửa, cô vô tình vấp phải gờ cửa gỗ và chao đảo. Gia Uy nhanh như cắt quay lại, bàn tay mạnh mẽ siết lấy eo cô để giữ thăng bằng. Qua lớp áo phông mỏng manh, lòng bàn tay anh cảm nhận được sự mềm mại và ấm nóng từ vòng eo nhỏ nhắn của cô. Một tay anh ôm eo, một tay cô bám chặt vào bắp tay cứng như đá của anh.
Thời gian như ngừng trôi trong giây lát. Hạ An ngước nhìn anh, hơi thở cô phả vào cằm anh, mang theo vị ngọt ngào của sữa buổi sáng. Ánh mắt Gia Uy tối sầm lại, sự tự chủ mà anh luôn tự hào đang bị thử thách nghiêm trọng. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim nhanh của cô dưới lòng bàn tay mình, và cả sự run rẩy nhè nhẹ của một thiếu nữ lần đầu tiếp xúc thân mật với đàn ông.
Anh buông tay ra ngay lập tức, như thể vừa chạm phải một ngọn lửa nóng bỏng.
— Cẩn thận một chút. Cháu không còn là trẻ con để lúc nào tôi cũng phải đỡ.
Câu nói ấy mang theo sự lạnh lùng giả tạo để che đậy sự rối loạn bên trong. Gia Uy bước nhanh ra xe, để lại Hạ An đứng đó với gương mặt đỏ bừng. Cô chạm tay vào vị trí anh vừa ôm, nơi đó vẫn còn vương lại hơi ấm nồng nàn.
Căn biệt thự này vốn dĩ tĩnh mịch, xám xịt và tẻ nhạt theo đúng phong cách của chủ nhân nó. Nhưng từ giây phút này, những rung động đầu đời và những khát khao thầm kín đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách, chờ đợi một cơ hội để bùng nổ.