MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 3

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 3

1,135 từ · ~6 phút đọc

Chiếc Bentley màu đen sang trọng đỗ xịch trước cổng trường đại học nghệ thuật, thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn tò mò của sinh viên xung quanh. Hạ An ngồi ở ghế phụ, cảm thấy sự hào nhoáng của chiếc xe và người đàn ông bên cạnh tạo nên một áp lực đè nặng lên lồng ngực.

Gia Uy vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi tay điêu luyện xoay vô lăng để đưa xe vào vị trí tấp lề. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn thẳng về phía trước, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian kín mít:

— Chiều nay 5 giờ, tài xế sẽ đón cháu ở đây. Không được đi đâu ngoài khuôn viên trường khi chưa báo trước.

Hạ An mở cửa xe, làn gió ngoài trời làm dịu đi cái nóng hầm hập đang bốc lên đôi má. Cô xoay người lại, định nói lời tạm biệt nhưng thấy Gia Uy đã rút điện thoại ra xử lý công việc, vẻ mặt lạnh lùng như thể sự hiện diện của cô chỉ là một nghĩa vụ phải hoàn thành. Một chút hụt hẫng nhen nhóm trong lòng, cô khẽ gật đầu rồi bước xuống xe.

Ngày đầu tiên ở đại học trôi qua nhanh chóng với những thủ tục nhận lớp và làm quen bạn mới. Hạ An với vẻ ngoài trong trẻo, đôi mắt to tròn đượm chút buồn đã nhanh chóng trở thành tâm điểm của sự chú ý. Trong số đó có Lâm, một nam sinh khóa trên năng nổ, tình nguyện dẫn cô đi tham quan xưởng vẽ.

— An này, tối nay hội sinh viên có buổi tiệc chào mừng tân sinh viên ở quán pub gần đây, em đi cùng tụi anh cho vui nhé? — Lâm hào hứng mời mọc, bàn tay cậu ta vô tình đặt lên vai cô như một cử chỉ thân thiện.

Hạ An hơi lùi lại, trong đầu bất chợt vang lên giọng nói nghiêm khắc của Gia Uy: "Không được về nhà sau 10 giờ". Nhưng sự nổi loạn của tuổi trẻ và mong muốn được thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt trong căn biệt thự đã thôi thúc cô.

— Dạ... để em xem ạ.

Trong khi đó, tại văn phòng tập đoàn Trịnh Gia, Gia Uy đứng trước khung cửa sổ kính nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Trên bàn làm việc, tập hồ sơ về Hạ An vẫn mở rộng. Anh đã đọc đi đọc lại nó không dưới năm lần. Từng nét vẽ, từng sở thích nhỏ của cô đều được ghi lại. Anh tự nhủ đó là vì sự an toàn của con gái bạn thân, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, anh biết mình đang cố gắng kiểm soát mọi thứ thuộc về cô.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tài xế báo cáo:

— Thưa Trịnh tổng, tiểu thư Hạ An nói chiều nay có buổi thảo luận nhóm nên sẽ về muộn một chút. Cô ấy nói sẽ tự bắt xe về.

Đôi lông mày của Gia Uy nhíu chặt lại. Một sự khó chịu không tên trào dâng. Anh biết rõ cái gọi là "thảo luận nhóm" của đám sinh viên mười chín tuổi thường kết thúc bằng những buổi tiệc tùng thâu đêm.

7 giờ tối. 8 giờ tối. Rồi 9 giờ tối.

Gia Uy ngồi trong phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ lò sưởi giả hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh những mảng sáng tối chập chờn. Anh cầm ly rượu, nhưng không uống. Tai anh căng ra nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất ngoài cổng.

Đúng 9 giờ 45 phút, ánh đèn pha quét qua cổng biệt thự. Một chiếc taxi đỗ lại. Qua màn hình camera an ninh, Gia Uy thấy Hạ An bước xuống, đi cùng cô là một chàng trai trẻ tuổi. Họ đứng lại nói chuyện dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chàng trai kia dường như đang cố tình kéo dài thời gian, còn khẽ chạm tay vào lọn tóc của cô.

Gia Uy siết chặt chiếc ly trong tay, khớp xương trắng bệch. Một cảm giác chiếm hữu nguyên thủy bùng phát, đốt cháy sự điềm tĩnh thường ngày. Anh đứng dậy, sải bước ra cửa với tốc độ của một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ.

Cánh cửa chính mở ra đúng lúc Hạ An vừa bước vào sân. Cô giật mình khi thấy bóng dáng cao lớn của Gia Uy đứng chắn ở ngưỡng cửa, ngược sáng, khiến anh trông như một pho tượng oai nghiêm và đầy đe dọa.

— Chú Uy... cháu về rồi. — Cô hơi thở hổn hển, mùi khói thuốc và hơi men nhạt nhòa từ buổi tiệc bám trên quần áo.

Gia Uy không nói gì, anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Hạ An phải ngửa cổ mới nhìn thấy mặt anh. Anh cúi xuống, mùi gỗ tuyết tùng nam tính bao trùm lấy cô, át hẳn mùi vị tạp nham của thế giới ngoài kia.

— Thảo luận nhóm ở đâu mà trên người cháu lại có mùi bia rượu? — Giọng anh khàn đặc, chứa đựng cơn giận dữ bị kìm nén.

— Cháu... cháu chỉ uống một chút với các bạn... — Hạ An lắp bắp, sự uy nghiêm của anh khiến cô cảm thấy mình như một phạm nhân.

Gia Uy đưa tay ra, nhưng không phải để mắng mỏ. Ngón tay trỏ của anh nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt cháy rực của mình. Anh nhìn vào đôi môi hơi hé mở vì sợ hãi của cô, cảm giác muốn trừng phạt và muốn bảo bọc đan xen hỗn loạn.

— Hạ An, nhớ kỹ lời tôi nói. Cháu ở trong nhà của tôi, phải tuân theo luật của tôi. Tôi không muốn thấy bất kỳ gã đàn ông nào chạm vào cháu lần nữa.

Cái chạm tay của anh ở cằm không hề nhẹ nhàng, nó mang theo sự chiếm hữu thô bạo của một người đàn ông trưởng thành đối với món đồ quý giá của mình. Hạ An cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không chỉ vì sợ, mà vì sự căng thẳng thể xác quá mức mãnh liệt.

Gia Uy đột ngột buông tay, xoay người đi vào trong, để lại một câu nói lạnh lùng xé toạc màn đêm:

— Lên phòng tắm rửa đi. Mùi hương đó... không hợp với cháu.

Hạ An đứng lặng người giữa sân. Cô nhận ra rằng, sự chăm sóc mà bố cô nhờ vả dường như đang biến tướng thành một thứ gì đó nặng nề và đen tối hơn nhiều. Và đáng sợ hơn cả là, cô không hề thấy ghét sự chiếm hữu vô lý đó của anh.