MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 4

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 4

1,154 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu không khí trong biệt thự Trịnh gia đặc quánh sự căng thẳng. Hạ An cố ý dậy thật muộn để tránh mặt Gia Uy, nhưng khi cô bước xuống lầu, bóng dáng cao lớn ấy vẫn đang ngồi ở bàn ăn, nhâm nhi tách cà phê đen không đường như một vị phán quan đang đợi chờ bị cáo.

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Gia Uy không nhìn cô lấy một lần, nhưng Hạ An cảm nhận được sự giám sát nặng nề phát ra từ phía anh. Sự chiếm hữu của tối hôm qua vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô, khiến mỗi cử động của cô đều trở nên ngượng nghịu.

— Tối nay tôi có một buổi tiệc từ thiện. Cháu sẽ đi cùng tôi. — Gia Uy đột ngột lên tiếng, thanh âm trầm thấp không mang theo sắc thái thương lượng.

Hạ An hơi khựng lại, chiếc thìa sứ chạm vào thành bát vang lên tiếng "keng" nhỏ:

— Nhưng chú ơi, cháu vẫn còn bài tập ở xưởng vẽ...

— Tôi đã cho người chuẩn bị váy áo ở phòng cháu. Đúng 7 giờ, xe sẽ đợi.

Anh đứng dậy, cài lại cúc áo vest một cách dứt khoát rồi rời đi, để lại một mệnh lệnh treo lơ lửng giữa không trung. Hạ An nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa uất ức, vừa tò mò. Anh dường như đang cố gắng kéo cô vào thế giới của anh, một thế giới xa hoa nhưng lại đầy rẫy những quy tắc ngầm.

7 giờ tối.

Hạ An đứng trước gương, không khỏi ngỡ ngàng trước hình ảnh của chính mình. Chiếc váy lụa màu xanh rêu đậm mà Gia Uy chọn có thiết kế tối giản nhưng vô cùng tinh tế. Nó ôm sát lấy những đường cong thanh xuân đang nảy nở, phần lưng được khoét sâu táo bạo, để lộ làn da trắng nõn nà như sứ đại. Cô chưa bao giờ mặc thứ gì gợi cảm đến thế, cảm giác sự mát lạnh của lụa trượt trên da thịt khiến cô thấy râm ran một cách kỳ lạ.

Khi cô bước xuống cầu thang, Gia Uy đang đứng ở sảnh đợi. Anh mặc bộ Tuxedo đen hoàn hảo, mái tóc vuốt ngược để lộ vầng trán rộng thông tuệ. Khoảnh khắc nhìn thấy Hạ An, đôi mắt anh hơi co rút lại. Ánh nhìn của người đàn ông bốn mươi hai tuổi vốn dĩ đã nhìn thấu mọi sự đời, nay lại dừng lại rất lâu trên bờ vai trần mảnh dẻ và vùng cổ trắng ngần của cô.

Anh tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao phủ lấy cô. Gia Uy rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương với viên đá chính màu xanh biển sâu thẳm.

— Quay lưng lại đi. — Anh ra lệnh khẽ.

Hạ An ngoan ngoãn quay người. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh áp sát ngay sau lưng mình. Những ngón tay thô ráp của Gia Uy khẽ gạt mái tóc dài của cô sang một bên. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa các đầu ngón tay anh và vùng da cổ nhạy cảm khiến Hạ An run rẩy. Anh không vội vã, từng cử động đều chậm rãi như đang cố tình thưởng thức sự phản ứng của cô.

Hơi thở nồng nàn của anh phả vào gáy cô, khiến những sợi lông tơ dựng đứng. Khi anh cài móc khóa, mu bàn tay anh vô tình (hoặc cố ý) miết nhẹ dọc theo sống lưng trần của cô. Cảm giác tê dại lan tỏa từ vị trí đó đi khắp cơ thể.

— Chú Uy... — Cô xoay người lại, đôi mắt mờ sương nhìn anh, hơi thở có chút dồn dập.

Gia Uy không lùi lại, anh vẫn đứng trong khoảng cách quá mức thân mật. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi môi đang mấp máy của cô. Sự im lặng giữa họ lúc này còn nóng bỏng hơn bất kỳ lời nói nào. Ranh giới của "chú và cháu" đang mỏng manh hơn bao giờ hết, chỉ cần một cái nghiêng đầu, mọi thứ sẽ sụp đổ.

— Đừng để bất kỳ gã đàn ông nào ở bữa tiệc chạm vào vị trí này. — Anh thì thầm, ngón tay cái khẽ vuốt qua viên kim cương nằm ngay hõm cổ cô, rồi lướt nhẹ lên làn da mềm mại bên cạnh. — Đây là lãnh địa của tôi.

Câu nói chứa đầy tính chiếm hữu và quyền lực ấy làm Hạ An choáng váng. Cô nhận ra Gia Uy không chỉ muốn chăm sóc cô, anh muốn "đánh dấu" cô theo cách của một người đàn ông trưởng thành đối với người phụ nữ của mình.

Buổi tiệc diễn ra trong không gian sang trọng, nhưng tâm trí Hạ An không ở đó. Cô cảm nhận được bàn tay của Gia Uy luôn đặt ở eo mình, một sự bảo vệ đầy tính đe dọa đối với bất kỳ ai có ý định tiếp cận. Những cái chạm vô tình nơi đám đông, sự gần gũi trong không gian hẹp của xe hơi, hay ánh mắt nóng rực anh dành cho cô qua ly rượu vang đỏ... tất cả đang đẩy sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm.

Đêm đó, khi trở về biệt thự, Hạ An bước đi loạng choạng vì không quen đi giày cao gót quá lâu. Gia Uy nhanh chóng vòng tay qua vai cô, dìu cô lên lầu. Tại hành lang mờ tối, nơi chỉ có ánh đèn hắt ra từ phòng làm việc của anh, sự tĩnh lặng lại một lần nữa bao trùm.

Hạ An dừng lại trước cửa phòng mình, quay đầu nhìn anh. Trong bóng tối, đôi mắt Gia Uy sáng rực sự khao khát mà anh không còn muốn che giấu.

— Chúc chú ngủ ngon. — Cô thì thầm, nhưng không hề bước vào phòng.

Gia Uy đột ngột tiến tới, ép cô vào cánh cửa gỗ. Một tay anh chống lên tường, tay kia nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt đang cháy bỏng trong mình.

— Hạ An, cháu đang chơi với lửa đấy. — Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự đấu tranh cuối cùng của lý trí.

— Nếu đó là ngọn lửa của chú... thì cháu không sợ. — Hạ An đáp lại, sự bướng bỉnh và khao khát trỗi dậy trong cô, xóa nhòa đi mọi khoảng cách tuổi tác.

Gia Uy không nhịn được nữa. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu đáp xuống đôi môi cô, đánh dấu cho sự sụp đổ hoàn toàn của ranh giới vô hình mà họ đã cố công xây dựng.