Nụ hôn đêm qua giống như một cơn địa chấn thầm lặng, xới tung mọi trật tự trong căn biệt thự vốn dĩ bình lặng này. Sáng hôm sau, Hạ An thức dậy khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua lớp rèm voan mỏng manh. Cô nằm lặng trên giường, ngón tay vô thức chạm nhẹ lên bờ môi vẫn còn hơi sưng và tê dại. Cảm giác nồng nàn của gỗ tuyết tùng và sự thô ráp từ đôi bàn tay của Gia Uy dường như vẫn còn in hằn trên da thịt cô.
Cô lo sợ phải đối diện với anh, nhưng cũng khao khát cái nhìn rực lửa ấy một lần nữa. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Hạ An bước xuống lầu. Nhưng phòng ăn trống không. Chỉ có dì quản gia đang tỉ mỉ lau dọn kệ tủ.
— Tiểu thư dậy rồi ạ? Trịnh tổng đã đến tập đoàn từ sớm. Ngài ấy dặn tôi chuẩn bị bữa sáng bổ dưỡng cho cô, rồi lát nữa tài xế sẽ đưa cô đến xưởng vẽ.
Hạ An ngồi xuống bàn, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy lồng ngực. Anh đang trốn tránh cô sao? Sau khi đã đánh cắp hơi thở của cô, anh lại chọn cách quay về với chiếc mặt nạ lạnh lùng của một doanh nhân thành đạt?
Sự im lặng trong căn nhà lúc này không còn mang vẻ bình yên, mà nó giống như một sự dồn nén trước cơn bão.
Tại văn phòng tập đoàn Trịnh Gia, Gia Uy đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Điếu thuốc trên tay anh đã cháy đến tận cùng, tàn tro rơi xuống thảm nhưng anh chẳng hề bận tâm. Tâm trí anh lúc này chỉ toàn hình ảnh của Hạ An dưới ánh đèn hành lang mờ ảo—đôi mắt hoang mang nhưng đầy sự mời gọi, và cả sự mềm mại đến nghẹt thở khi anh áp cô vào cánh cửa gỗ.
Anh tự sỉ nhục bản thân. Anh đã bốn mươi hai, còn cô chỉ mới mười chín. Anh là người giám hộ, là bạn của bố cô. Mọi luân thường đạo lý đều thét gào rằng anh phải dừng lại. Nhưng mỗi khi nhắm mắt, mùi hương hoa nhài thanh khiết ấy lại trêu ngươi lý trí của anh.
Anh nhấn số gọi cho thư ký: — Hủy toàn bộ lịch trình chiều nay. Tôi về nhà sớm.
Buổi chiều, cơn mưa bất chợt của thành phố đổ xuống, làm mờ đi mọi cảnh vật. Hạ An trở về nhà trong tình trạng ướt đẫm vì quên mang ô. Chiếc áo phông mỏng dính sát vào người, làm lộ ra những đường cong thiếu nữ và chiếc áo lót ren ẩn hiện bên dưới.
Khi cô vừa bước vào đại sảnh, bóng dáng Gia Uy đã đứng đó từ lúc nào. Anh không mặc áo vest, chỉ có chiếc sơ mi trắng tháo trễ hai cúc đầu, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính.
— Tại sao không đợi tài xế? — Giọng anh trầm đục, ẩn chứa sự tức giận khi thấy cô trong bộ dạng thê thảm này.
— Cháu muốn đi dạo một chút... cháu không biết sẽ mưa. — Hạ An run rẩy, không biết là vì lạnh hay vì ánh mắt của anh đang ghim chặt vào cơ thể mình.
Gia Uy bước tới, mỗi bước chân của anh đều khiến không khí trở nên loãng đi. Anh không lấy khăn, mà dùng chính bàn tay nóng hổi của mình nắm lấy bờ vai run rẩy của cô, đẩy cô vào phía trong phòng tắm ở tầng trệt.
— Vào trong tắm nước nóng ngay. Nếu để bị ốm, tôi biết nói sao với bố cháu? — Anh gằn giọng, nhưng bàn tay đang siết vai cô lại không hề nới lỏng.
Hạ An ngước nhìn anh, nước mưa từ tóc cô nhỏ xuống sàn, tạo nên những tiếng "tách tách" đơn điệu. Đôi mắt cô hoe đỏ: — Chú chỉ quan tâm đến việc đối mặt với bố cháu thôi sao? Còn nụ hôn tối qua... nó là gì?
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại bằng một cú đá chân của Gia Uy. Không gian thu hẹp lại chỉ còn hơi ẩm và sự căng thẳng cực độ. Gia Uy ép cô vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhưng cơ thể anh lại như một khối lửa lớn bao quanh cô.
— Đừng nhắc đến chuyện đó nữa nếu cháu muốn yên ổn sống ở đây. — Anh nói, nhưng hơi thở của anh lại phả sát vào môi cô.
— Cháu không muốn yên ổn! — Hạ An bướng bỉnh đáp, đôi tay nhỏ nhắn đánh vào ngực anh. — Chú coi cháu là đứa trẻ, nhưng chú lại nhìn cháu bằng ánh mắt của một người đàn ông khao khát đàn bà. Chú là kẻ đạo đức giả!
Gia Uy khựng lại. Câu nói của cô như một nhát dao rạch toạc lớp vỏ bọc cuối cùng của anh. Anh cúi xuống, bàn tay thô ráp luồn vào mái tóc ướt của cô, ép đầu cô ngửa ra sau.
— Cháu muốn biết nụ hôn đó là gì sao? — Anh thì thầm bằng giọng nói khàn đặc, đầy nguy hiểm. — Nó là sự bắt đầu của một sai lầm mà cả đời này cháu sẽ không bao giờ thoát ra được.
Anh không hôn cô ngay. Anh cúi xuống hõm cổ ướt đẫm của cô, hít lấy mùi hương hoa nhài hòa lẫn với nước mưa. Sự tương phản giữa làn da trắng ngần, mềm mại của cô và gương mặt góc cạnh, thô rát của anh dưới làn sương mờ trong phòng tắm tạo nên một khung cảnh đầy dục niệm.
Gia Uy dùng đôi môi nóng bỏng của mình miết nhẹ dọc theo xương quai xanh của cô, khiến Hạ An khẽ rên rỉ, đôi chân cô mềm nhũn, chỉ còn biết bám chặt lấy vai anh để không ngã xuống.
Ranh giới giữa người giám hộ và kẻ chiếm hữu đã hoàn toàn tan biến. Trong căn phòng tắm mờ hơi nước, họ giống như hai linh hồn đang tự thiêu rụi mình trong một mối quan hệ cấm kỵ mà họ biết rõ sẽ không có lối thoát.
— Đi tắm đi. — Anh đột ngột buông cô ra, quay lưng lại, cố gắng hít thở để lấy lại chút tự chủ cuối cùng. — Lát nữa lên thư phòng gặp tôi. Chúng ta cần thiết lập lại "quy tắc".
Hạ An đứng đó, nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa. Cô biết, "quy tắc" mà anh sắp đặt ra sẽ không bao giờ có thể ngăn cản được ngọn lửa đã bùng cháy giữa hai người.