MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 6

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 6

1,133 từ · ~6 phút đọc

Căn thư phòng của Trịnh Gia Uy nằm ở tầng cao nhất của biệt thự, nơi ánh sáng ban ngày luôn bị che khuất bởi những tấm rèm nhung dày nặng. Sau trận mưa xối xả ban chiều, không gian nơi đây càng trở nên thâm trầm, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cổ và mùi tinh dầu gỗ đàn hương phảng phất.

Hạ An bước vào sau khi đã tắm gội sạch sẽ. Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu kem, mái tóc còn hơi ẩm xõa tung trên vai. Sự trong trẻo của cô lúc này giống như một mầm non vừa được tưới nước, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng.

Gia Uy đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà đơn giản nhưng vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm thường thấy. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại ở đôi bàn chân trần đang giấu mình dưới thảm của Hạ An, rồi chậm rãi di chuyển lên khuôn mặt cô.

— Ngồi đi. — Anh chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.

Hạ An không ngồi. Cô tiến lại gần bàn làm việc, hai tay vịn vào mép gỗ, nhìn thẳng vào anh:

— Chú muốn thiết lập quy tắc gì? Quy tắc để chú có thể hôn cháu rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?

Gia Uy đặt cây bút máy xuống, âm thanh va chạm của kim loại trên mặt gỗ vang lên khô khốc. Anh đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh ngay lập tức tạo ra một bóng đen bao trùm lấy cô. Anh bước vòng qua bàn, tiến sát lại gần Hạ An cho đến khi đầu gối hai người gần như chạm vào nhau.

— Quy tắc thứ nhất: Từ nay về sau, không được phép mặc như thế này vào thư phòng của tôi. — Giọng anh khàn đặc, ánh mắt găm chặt vào phần cổ áo hơi trễ của cô.

— Chú đang sợ sao? — Hạ An thách thức, môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhạt. — Chú sợ một đứa trẻ mười chín tuổi như cháu làm chú mất kiểm soát?

Gia Uy không đáp lời bằng miệng. Anh bất ngờ đưa tay ra, nắm lấy eo cô và nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn làm việc giữa đống hồ sơ ngổn ngang. Sự thô bạo đột ngột khiến Hạ An giật mình, cô kêu khẽ một tiếng, đôi tay theo bản năng bám lấy bả vai rộng lớn của anh.

Anh đứng giữa hai chân cô, ép sát cơ thể mình vào khoảng trống đó. Tư thế này vô cùng ám muội, khiến Hạ An cảm nhận rõ rệt sức nóng hầm hập từ lồng ngực anh tỏa ra qua lớp áo mỏng.

— Quy tắc thứ hai: Đừng bao giờ dùng sự ngây thơ của cháu để thách thức lòng kiên nhẫn của một người đàn ông. — Gia Uy cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. — Cháu không biết một người đàn ông ở tuổi tôi, khi đã mất kiểm soát, sẽ trở nên đáng sợ như thế nào đâu.

Hơi thở của anh nóng hổi, phả vào môi cô. Hạ An cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Sự tương phản hiện lên rõ rệt: đôi bàn tay anh to lớn, rám nắng đang siết nhẹ lấy đùi cô, đối lập hoàn toàn với làn da trắng muốt và mềm mại của cô.

— Chú nói chú là bạn của bố cháu... — Cô thì thầm, giọng nói đã mất đi vẻ đanh thép ban đầu, thay vào đó là sự run rẩy của khao khát. — Nhưng bạn của bố sẽ không nhìn con gái bạn mình như muốn nuốt chửng thế này.

— Đúng. — Gia Uy thừa nhận, âm thanh gằn lại nơi cổ họng. — Tôi là một kẻ tồi tệ. Ngay từ phút đầu tiên cháu bước vào căn nhà này, tôi đã muốn nhốt cháu lại, che giấu cháu khỏi thế giới ngoài kia, để cháu chỉ thuộc về riêng mình tôi. Đó không phải là sự chăm sóc của một người chú, đó là bản năng của một con thú muốn chiếm hữu con mồi của mình.

Lời thú nhận trần trụi của anh khiến không gian thư phòng như bốc cháy. Gia Uy đưa ngón tay cái vuốt ve gò má cô, rồi di chuyển xuống đôi môi mọng đỏ. Anh dùng lực hơi mạnh, khiến cánh môi cô biến dạng dưới sự tàn phá của ngón tay anh.

Hạ An không trốn tránh, cô nghiêng đầu, khẽ hôn vào lòng bàn tay anh. Một hành động phục tùng nhưng cũng đầy khiêu khích. Cử chỉ ấy chính thức đánh sập bức tường thành lý trí cuối cùng của Gia Uy.

Anh cúi xuống, lần này không phải là một nụ hôn dò xét như đêm qua, mà là một sự xâm chiếm mãnh liệt. Nụ hôn của anh mang theo sự cay đắng của rượu whisky, vị đắng của sự tội lỗi và cả vị ngọt nồng cháy của dục vọng bị kìm nén suốt bao năm. Anh tham lam mút mát lấy mật ngọt từ khoang miệng cô, đôi bàn tay không tự chủ được mà siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo cô sát hơn nữa vào cơ thể mình.

Hạ An quàng tay qua cổ anh, những ngón tay nhỏ nhắn luồn vào mái tóc ngắn cứng cáp của người đàn ông. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn bão mang tên Trịnh Gia Uy, vừa lo sợ sự cuồng nhiệt này sẽ nhấn chìm mình, vừa say mê sự che chở thô bạo đó.

Giữa những nụ hôn triền miên, Gia Uy dứt ra một chút, hơi thở dồn dập. Anh vùi đầu vào cổ cô, cắn nhẹ vào làn da mềm mại như để đánh dấu chủ quyền.

— Nhớ kỹ... đây là bí mật của riêng hai chúng ta. Ngoài cánh cửa kia, tôi vẫn là chú của cháu. Nhưng ở trong căn phòng này...

Anh không nói hết câu, nhưng hành động siết chặt cô thêm lần nữa đã thay cho mọi lời giải thích. Ranh giới đã chính thức lung lay đến mức không thể cứu vãn. Những bài học mà anh định dạy cô về "quy tắc" đã biến thành bài học về sự cám dỗ và phục tùng.

Đêm đó, dưới ánh đèn vàng mờ của thư phòng, bóng của hai người quyện vào nhau trên tường gỗ, bắt đầu một trò chơi tình ái đầy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng ngọt ngào.