MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 7

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 7

1,051 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm ở thư phòng, không khí giữa Trịnh Gia Uy và Hạ An đã thay đổi một cách âm thầm nhưng mãnh liệt. Nó giống như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức cực hạn, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để phát ra âm thanh cộng hưởng đầy rung động. Sự cấm kỵ không làm họ chùn bước, ngược lại, nó trở thành chất xúc tác khiến sự khao khát trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết.

Gia Uy bắt đầu có thói quen trở về nhà sớm hơn. Anh không còn vùi đầu vào những bản báo cáo tài chính khô khan tại văn phòng, mà chọn cách mang công việc về nhà. Thực chất, anh chỉ muốn được hít thở chung một bầu không khí với cô gái nhỏ ấy, muốn được nghe tiếng bước chân nhẹ tênh của cô trên hành lang mỗi tối.

Đêm nay, trăng treo lơ lửng giữa tầng mây xám, hắt thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống khu vườn biệt thự. Hạ An không ngủ được. Sự mơn trớn của nụ hôn và hơi ấm từ bàn tay Gia Uy vẫn còn ám ảnh trên da thịt, khiến cô cảm thấy bồn chồn. Cô mặc chiếc váy ngủ lụa trắng mỏng manh, khoác thêm chiếc cardigan len hờ hững rồi bước ra ban công.

Mùi hương hoa nhài từ khu vườn bên dưới bốc lên, hòa quyện với hơi sương lành lạnh. Hạ An nhắm mắt, hít một hơi sâu để bình ổn nhịp tim. Nhưng ngay khi cô vừa mở mắt ra, bóng dáng một người đàn ông đang đứng dưới gốc cây hoàng lan đã khiến cô giật mình.

Gia Uy đang đứng đó, tay cầm một điếu thuốc lá, đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ, trông anh vừa phong trần, vừa cô độc. Anh ngước mắt nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của cô. Trong không gian tĩnh lặng, ánh nhìn của họ giao nhau, mang theo sức nóng đủ sức thiêu rụi cả màn đêm.

Anh ra hiệu cho cô xuống dưới. Hạ An không chút do dự, cô rón rén bước qua hành lang, xuống cầu thang và chạy ra vườn.

— Chú không ngủ được sao? — Cô đứng cách anh một khoảng ngắn, làn gió đêm thổi bay tà váy lụa, làm hiện lên những đường cong thanh mảnh dưới ánh trăng.

Gia Uy dụi tắt điếu thuốc, bước lại gần cô. Anh dừng lại khi chỉ còn cách cô nửa bước chân, đủ gần để mùi hương hoa nhài trên tóc cô và mùi thuốc lá nồng nàn trên người anh hòa làm một.

— Tôi đã nói với cháu rồi, mùi hương này không hợp với cháu. — Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén cực độ.

— Tại sao ạ? Cháu thấy nó rất thơm mà. — Hạ An ngây thơ hỏi, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự khiêu khích kín đáo.

Gia Uy đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp khẽ vuốt ve vành tai cô, rồi trượt xuống cổ, dừng lại nơi mạch máu đang đập rộn ràng.

— Vì nó khiến tôi phát điên. — Anh thì thầm, cúi thấp người xuống. — Nó làm tôi quên mất mình là ai, quên mất trách nhiệm của mình, và chỉ muốn... chiếm đoạt cháu ngay tại đây.

Hạ An run rẩy, đôi môi mọng khẽ mở. Sự thành thật đến mức tàn nhẫn của anh vừa làm cô sợ, vừa khiến cô thấy phấn khích một cách tội lỗi. Cô đưa tay lên, chạm vào những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay anh.

— Vậy chú đừng làm chú của cháu nữa.

Câu nói của Hạ An như một lời khai hỏa. Gia Uy xoay người cô lại, ép cô vào thân cây cổ thụ xù xì. Sự thô ráp của vỏ cây sau lưng và sự ấm nóng từ cơ thể cường tráng của người đàn ông phía trước tạo ra một sự tương phản đầy kích thích.

Anh không hôn cô ngay. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương hoa nhài đêm muộn. Đôi môi anh nóng bỏng di chuyển dọc theo xương quai xanh, để lại những dấu vết hồng nhạt dưới ánh trăng. Hạ An ngửa cổ, đôi tay bám chặt vào vai áo anh, tiếng thở dốc của cô hòa vào tiếng lá cây xào xạc.

— Hạ An... cháu là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà tôi từng gặp. — Gia Uy khàn giọng, bàn tay to lớn của anh luồn xuống dưới lớp váy lụa, vuốt ve làn da đùi mịn màng, mát lạnh.

Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Hạ An như muốn tan chảy. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt từ anh, một người đàn ông trưởng thành đang dùng tất cả quyền lực và dục vọng của mình để bao bọc lấy cô. Giây phút này, thế giới ngoài kia, những lời hứa với bố, những định kiến xã hội... tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại mùi hương hoa nhài nồng nàn và sự cuồng nhiệt giữa hai người.

Nhưng đúng lúc sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, tiếng đèn pha xe hơi quét qua cổng biệt thự cùng tiếng động cơ gầm rú đã kéo họ về với thực tại. Gia Uy khựng lại, đôi mắt tối sầm vì ham muốn chưa được thỏa mãn. Anh nhanh chóng buông cô ra, chỉnh lại vạt áo cho cô một cách dứt khoát.

— Vào nhà đi. — Anh nói, giọng nói đã lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng hơi thở vẫn còn chưa ổn định. — Có khách đến.

Hạ An lúng túng nhìn ra phía cổng. Một chiếc xe thể thao màu đỏ rực rỡ đang tiến vào sân. Đó là Lâm – người bạn cùng trường đã đưa cô về hôm nọ, và đi cùng cậu ta là một người phụ nữ trẻ trung, sắc sảo.

Ranh giới mà họ vừa mới phá bỏ trong bóng tối lại một lần nữa phải dựng lên dưới ánh sáng của những kẻ ngoài cuộc. Bí mật này, dường như đang bắt đầu gặp phải những thử thách đầu tiên.