Tiếng động cơ gầm rú đột ngột tắt lịm, để lại một khoảng lặng đầy bức bối giữa khu vườn đêm. Trịnh Gia Uy nhanh chóng đứng chắn trước mặt Hạ An, bóng lưng rộng lớn của anh như một bức tường thành, che khuất hoàn toàn thân hình mảnh mai đang còn run rẩy của cô sau nụ hôn dở dang.
Bước xuống từ chiếc xe thể thao là Lâm — chàng sinh viên khóa trên với vẻ ngoài hào nhoáng, đi cùng là Thục Anh, một nữ đối tác xinh đẹp và sắc sảo của Gia Uy.
— Chào Trịnh tổng! Thật xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm đêm muộn thế này. — Lâm tươi cười, nhưng ánh mắt cậu ta ngay lập tức tìm kiếm bóng dáng phía sau Gia Uy. — Ơ, Hạ An? Em cũng ở đây sao?
Gia Uy không vội trả lời. Anh thong dong rút từ túi quần ra chiếc bật lửa bằng vàng, châm một điếu thuốc mới. Ánh lửa lập lòe trong giây lát soi rõ gương mặt lạnh lùng như tạc tượng của anh. Sự chiếm hữu trong anh đang bốc cháy, mãnh liệt và nguyên thủy hơn bao giờ hết khi thấy gã trai trẻ kia gọi tên cô một cách thân mật.
— Đây là nhà của tôi. Hạ An ở đây có gì lạ sao? — Giọng Gia Uy trầm thấp, mang theo một áp lực vô hình khiến Lâm hơi rụt rè.
Thục Anh bước tới, đôi giày cao gót gõ xuống mặt đường lát đá những âm thanh khô khốc. Cô ta nhìn lướt qua bộ váy ngủ mỏng manh của Hạ An, rồi nhìn sang sự xộc xệch hiếm thấy trên vạt áo sơ mi của Gia Uy. Một tia nghi hoặc lóe lên trong đôi mắt sắc sảo của người phụ nữ lăn lộn thương trường.
— À, tôi quên mất. Gia Uy là người giám hộ của Hạ An mà. — Thục Anh cười duyên dáng, tiến lại gần định chạm vào cánh tay Gia Uy. — Lâm nói có tài liệu quan trọng cần gửi cho em ấy, sẵn tiện tôi cũng muốn bàn với anh về dự án khu nghỉ dưỡng ở phía Nam. Không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng "chú cháu tình thâm" thế này.
Hai chữ "chú cháu" qua miệng Thục Anh mang theo một sắc thái mỉa mai ngầm. Hạ An siết chặt vạt áo cardigan, cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Cô bước ra từ sau lưng Gia Uy, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Lâm:
— Anh Lâm, tài liệu gì mà gấp đến mức phải đến tận nhà tôi vào giờ này?
Lâm lúng túng đưa ra một xấp bản thảo: — Là... là bản vẽ mẫu cho triển lãm tuần tới. Anh gọi điện không thấy em bắt máy nên hơi lo.
Gia Uy nhìn xấp giấy, rồi nhìn sang bàn tay Lâm đang chìa ra. Anh không để Hạ An chạm vào, mà trực tiếp cầm lấy xấp tài liệu. Ngón tay anh vô tình lướt qua tay Lâm, một cái chạm lạnh lẽo đầy cảnh cáo.
— Tôi sẽ đưa cho cô ấy. Muộn rồi, Hạ An cần nghỉ ngơi. — Gia Uy nghiêng người, ánh mắt anh nhìn Hạ An nhuốm màu sắc lệnh. — Cháu lên phòng trước đi.
Hạ An mím môi, cô nhận thấy sự bảo bọc của Gia Uy lúc này không còn là sự quan tâm đơn thuần, mà là một sự cách ly tuyệt đối. Cô gật đầu chào rồi quay lưng bước vào nhà, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Gia Uy găm chặt vào lưng mình cho đến khi bóng cô khuất hẳn sau cánh cửa gỗ lớn.
Dưới sân, không khí trở nên đặc quánh. Gia Uy quay sang Thục Anh, gương mặt không một chút cảm xúc: — Dự án để mai bàn tại văn phòng. Tôi không có thói quen làm việc tại nhà vào giờ nghỉ.
Lâm nhìn theo hướng Hạ An vừa đi, định nói thêm gì đó nhưng nụ cười nhạt trên môi Gia Uy khiến cậu ta lạnh sống lưng.
— Cậu Lâm này. — Gia Uy đột ngột lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. — Việc học của Hạ An, tôi sẽ lo. Những việc không cần thiết khác, hy vọng cậu giữ khoảng cách đúng mực. Tôi không thích người lạ lảng vảng quanh "người của mình" quá nhiều.
Thục Anh nheo mắt. Cách dùng từ "người của mình" thay vì "cháu tôi" của Gia Uy đã khẳng định một sự thật mà cô ta luôn nghi ngờ.
Đêm đó, sau khi khách đã về hết, Gia Uy không lên phòng ngay. Anh đứng ở sảnh, nhìn lên tầng hai, nơi ánh đèn phòng Hạ An vẫn còn sáng. Cảm giác ghen tuông điên cuồng lúc nãy vẫn chưa nguôi ngoai. Anh nhận ra, sự xuất hiện của Lâm chỉ là khởi đầu. Hạ An như một đóa hoa nhài vừa chớm nở, hương thơm của cô sẽ thu hút vô số những kẻ khác.
Anh bước lên lầu, đứng trước cửa phòng cô. Không gõ cửa, anh vặn nắm đấm và bước thẳng vào trong.
Hạ An đang ngồi bên cửa sổ, giật mình quay lại. Chưa kịp lên tiếng, cô đã bị Gia Uy ép sát vào khung cửa. Anh dùng cả hai tay khóa chặt cô trong vòng tay mình, hơi thở nồng đậm mùi thuốc lá và sự tức giận.
— Chú Uy... họ về rồi sao? — Cô thảng thốt.
— Tại sao cậu ta lại có số điện thoại của cháu? Tại sao lại biết địa chỉ này? — Gia Uy gằn giọng, khuôn mặt anh áp sát đến mức chóp mũi hai người chạm nhau.
— Anh ấy chỉ là bạn học...
— Tôi không quan tâm cậu ta là ai! — Gia Uy cắt lời, bàn tay thô ráp siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào cơ thể cứng rắn của mình. — Hạ An, cháu nghe cho rõ đây. Từ giây phút tôi chạm vào cháu ở thư phòng, cháu đã không còn là một cô sinh viên tự do nữa rồi.
Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô như một cách trừng phạt, khiến Hạ An khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ đau đớn xen lẫn tê dại.
— Cháu thuộc về sự kiểm soát của tôi. Mọi ánh mắt, mọi đụng chạm của kẻ khác lên người cháu... đều là sự xúc phạm đối với tôi. Hiểu chưa?
Hạ An nhìn vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì chiếm hữu của người đàn ông trưởng thành trước mặt. Cô không thấy sợ hãi, mà ngược lại, một cảm giác phục tùng đầy ngọt ngào trào dâng. Cô vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên cằm anh, thì thầm:
— Vậy chú hãy giấu cháu đi... đừng để ai thấy nữa.
Câu nói của cô chính thức đánh sập rào cản cuối cùng. Đêm đó, trong căn phòng kín đáo, ranh giới giữa người giám hộ và thiếu nữ không chỉ còn là những nụ hôn, mà là sự xác lập của một quyền sở hữu tuyệt đối và đầy tội lỗi.