MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 9

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 9

998 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm bùng nổ của sự ghen tuông và chiếm hữu, một trật tự mới đã được thiết lập bên trong căn biệt thự tĩnh mịch. Giữa Trịnh Gia Uy và Hạ An không còn là những khoảng lặng gượng gạo, mà là một sự ngầm định đầy ám muội. Họ vẫn diễn vai chú - cháu trước mặt người làm, nhưng sau những cánh cửa đóng kín, không khí giữa họ nóng bỏng đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến đối phương tan chảy.

Sáng hôm sau, Gia Uy vẫn xuất hiện ở bàn ăn với vẻ ngoài chỉnh chu như thường lệ. Tuy nhiên, thay vì đọc báo, anh dành toàn bộ thời gian để quan sát Hạ An. Cô mặc bộ đồng nghiệp đơn giản nhưng chiếc cổ cao của áo len mỏng cũng không che giấu hết dấu vết đỏ nhạt ẩn hiện – kết quả của sự cuồng nhiệt đêm qua.

— Từ hôm nay, tôi sẽ trực tiếp đưa đón cháu đi học. — Gia Uy đặt tách cà phê xuống, giọng nói không cho phép cãi lời. — Tài xế sẽ được nghỉ việc ở mảng này.

Hạ An ngước nhìn anh, đôi mắt hơi hoe đỏ vì thiếu ngủ nhưng lại lấp lánh sự thỏa mãn: — Chú bận rộn như vậy, làm sao có thời gian?

Gia Uy khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ nguy hiểm: — Cho "người của mình", tôi luôn có thời gian.

Chiếc Bentley đỗ ở một con hẻm vắng cách trường đại học hai dãy phố. Đây là thỏa thuận đầu tiên của họ: không công khai, không để lại dấu vết. Trong không gian hẹp của xe hơi, mùi da thuộc cao cấp hòa quyện với mùi nước hoa gỗ của Gia Uy tạo nên một thứ áp lực đầy kích thích.

Hạ An định mở cửa xuống xe thì một bàn tay to lớn, thô ráp đã nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo ngược trở lại. Gia Uy nhấn nút khóa trung tâm. Anh xoay người, thu hẹp khoảng cách đến mức Hạ An có thể nhìn thấy hình phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm của anh.

— Chú Uy... mọi người sẽ thấy mất. — Cô thì thầm, dù cơ thể lại vô thức rướn về phía anh.

— Kính xe màu tối, không ai thấy được bên trong chúng ta đang làm gì. — Giọng anh khàn đặc.

Anh đưa tay vuốt ve từ gò má xuống xương quai xanh của cô, rồi dừng lại ở hàng cúc áo trên cùng. Những ngón tay điêu luyện khẽ khàng mơn trớn làn da mềm mại, khiến Hạ An khẽ rùng mình.

— Tan học, đợi ở đây. Nếu tôi thấy cháu đứng gần gã trai nào đó lần nữa, hình phạt tối nay sẽ không đơn giản chỉ là những nụ hôn đâu. — Anh nói, rồi cúi xuống ngậm lấy vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào nhạy cảm khiến đôi chân Hạ An mềm nhũn.

Hạ An rời khỏi xe với nhịp tim hỗn loạn. Suốt cả buổi học, cô không thể tập trung vào những nét vẽ. Cảm giác về bàn tay của Gia Uy vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một xiềng xích vô hình nhưng vô cùng ngọt ngào trói buộc lấy cô.

Trong khi đó, Gia Uy ngồi trong cuộc họp hội đồng quản trị nhưng tâm trí lại đặt ở con hẻm nhỏ đó. Anh nhận ra mình đang lún sâu vào một trò chơi mạo hiểm. Thục Anh – người phụ nữ sắc sảo đêm qua – đang ngồi đối diện anh, đôi mắt không rời khỏi những vết xước mờ trên cổ áo sơ mi của anh.

— Dự án phía Nam cần sự tập trung tuyệt đối, Gia Uy. — Thục Anh lên tiếng khi cuộc họp kết thúc, cô ta tiến lại gần, mùi nước hoa nồng nặc cố tình lấn lướt không gian. — Anh dạo này có vẻ... xao nhãng. Vì "cô cháu gái" nhỏ kia sao?

Gia Uy thu dọn hồ sơ, gương mặt không một chút biến sắc: — Thục Anh, cô là đối tác tài năng, đừng để sự tò mò quá mức làm hỏng vị thế của mình. Chuyện riêng của Trịnh gia, chưa đến lượt người ngoài bàn tán.

Sự lạnh lùng của Gia Uy là cái khiên bảo vệ tốt nhất, nhưng anh biết, những ánh mắt tò mò đang bắt đầu bao vây họ. Mối quan hệ này giống như một điệu nhảy trên lưỡi dao, càng nguy hiểm lại càng khiến người ta muốn dấn thân.

Tối đó, thay vì về thẳng nhà, Gia Uy đưa Hạ An đến một căn hộ chung cư cao cấp ở ngoại ô mà anh bí mật đứng tên.

— Đây là đâu ạ? — Hạ An tò mò nhìn căn hộ tối giản nhưng đầy đủ tiện nghi.

Gia Uy tháo cà vạt, ném sang một bên. Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc thơm mùi nắng của thiếu nữ.

— Nơi không có người làm, không có bạn của bố cháu, không có định kiến. — Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên để bắt gặp ánh mắt khao khát của chính mình. — Ở đây, tôi không phải là chú của cháu. Hạ An, cháu có sẵn sàng chấp nhận một Trịnh Gia Uy không còn lý trí không?

Hạ An không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ hôn cháy bỏng, mang theo tất cả sự nổi loạn và tình yêu mù quáng của tuổi trẻ.

Căn hộ chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và những cái chạm nồng nàn. Một thỏa thuận ngầm đã chính thức biến thành một bản khế ước bằng da thịt, ràng buộc họ vào một vòng xoáy không có đường lui.